Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 144: Cắt lúa mì 5

Chương 144: Cắt lúa mì 5




Biểu tình của Triệu Mạn Ngọc càng vặn vẹo, Phương Nghị liền đi, cô ta không nói hai lời chạy tới trước mặt anh giang ra hai cánh tay ngăn lại bước chân anh: "Anh Phương Nghị. Chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, đều hiểu tận gốc rễ, anh biết em, mà em cũng biết anh, chỉ cần anh đồng ý, hôm nay em về nhà nói chuyện với cha mẹ, công tác ở xưởng dệt ở huyện thành em sẽ từ bỏ, được không?"

Phương Nghị biểu tình vô cùng bình tĩnh, anh lùi về sau một bước, dừng một lát, môi hơi khép, anh cũng không biết lời anh nói ra giống như con dao nhỏ, Triệu Mạn Ngọc nghe xong sắc mặt ngay lập tức trắng bệch.

"Công tác ở huyện thành rất tốt, vì người như tôi thật sự không đáng." Anh nói từng câu từng chữ rõ ràng, giống như một sợi roi quất vào lòng đối phương, Triệu Mạn Ngọc nhịn không được, che miệng lại, xoay người chạy đi.

Phương Nghị thở dài nhẹ nhõm, sau đó anh ở ruộng lúa mạch khẩn trương đi tìm Dư Điềm Điềm một vòng, nhưng tìm không thấy.

"Cô có nhìn thấy Điềm Điềm không?" Phương Nghị sốt ruột đi tới bên cạnh Ngô Nguyệt hỏi.

Ngô Nguyệt ngẩn người: "Không có, cô ấy mới vừa rồi không phải ở cùng anh sao?"

Phương Nghị không kịp giải thích, lập tức xoay người đi chỗ khác tìm, ngoài ruộng lúa mạch không có, anh lại chạy qua bên nhà ăn tìm, cũng không có.

Bây giờ là giữa trưa, thái dương rất nóng, trên mặt Phương Nghị liền đầy mồ hôi, chiếc áo ngắn mới ráo mồ hôi lại ướt thêm lần nữa.

Anh tìm cô dưới ánh nắng chói chang như vậy hơn nữa giờ, Phương Nghị bước chân mệt mỏi trở về nhà họ Phương.

Chị cả Phương ở trong sân đang làm mũ rơm, nhìn thấy bộ dáng của anh, khiếp sợ: "Em làm sao vậy. Sao biến thành thế này."

Phương Nghị cơ bản còn chưa kịp nói gì, ánh mắt anh tìm trong sân một vòng: "Điềm Điềm có về nhà không?"

Chị cả Phương ngẩng người: "Về rồi, ở trong phòng ngủ rồi."

Phương Nghị trong lòng buông lỏng, gánh nặng toàn thân như được buông xuống.

"Sao vậy? Em làm Điềm Điềm giận?" Chị cả Phương đi tới hỏi: "Chị lúc sáng liền nói với em. Lúc nãy chị nhìn thấy bộ dáng của Dư Điềm Điềm lúc về nhà không thích hợp, em nói nhanh lên."

Nếu lúc sáng Phương Nghị còn có thể nói không có gì, bây giờ một chữ đều nói không nên lời, môi anh mím hai ba lần: "Là, là con gái của Đại đội trưởng tìm em bị Điềm Điềm nhìn thấy."

Chị cả Phương ngẩng người: "Là Triệu Mạn Ngọc à?"

"Ừm."

"Không phải đang ở xưởng dệt trong huyện à, sao Lại về đây?"

"Em không biết."

Chị cả Phương nhìn em trai bộ dạng này, lại nghĩ tới bộ dáng của Dư Điềm Điềm lúc nãy, chị ấy liền hiểu rõ: "Cô gái kia lúc trước thích chạy tới nhà chúng ta, cô ta để ý em?"

Thần sắc Phương Nghị quẫn bách, "Chị cả đừng nói bậy, lúc trước em cùng cô ta cũng không nói qua mấy câu."

"Chị biết chị biết mà, vậy chị hỏi em, sau đó bị Dư Điềm Điềm nhìn thấy?"

"Dạ." Giờ phút này ánh mắt Phương Nghị không ngừng nhìn về phía phòng của Dư Điềm Điềm, chị cả Phương làm sao còn không hiểu.

"Xứng đáng, em xứng đáng." Chị cả Phương tức giận, dùng ngón tay hung hăng chọ cái trán của em trai.

"Điềm Điềm tốt như vậy, em còn làm cô ấy đau lòng. Chính là xứng đáng."

Môi Phương Nghị hơi trương, lại nhắm lại, chị cả nói không sai, dù sao cũng là do anh không đúng.

"Đi tắm đi, trên người em đều là mồ hôi."

"Em muốn đi nhìn xem Điềm Điềm."

"Nhìn cái gì, Điềm Điềm về nhà héo héo, chắc cô ấy ngủ rồi. Em đừng đi quấy rầy người ta. Chờ một lát, chị giúp em hỏi thăm một chút."

Chị cả Phương đi phòng bếp bưng chén sương sáo, tưới một lớp mật ong đường đỏ lên mặt trên, đây là điểm tâm gần đây Dư Điềm Điềm rất thích ăn, chị ấy chuẩn bị bưng vào phòng cho cô, Phương Nghị liền đi tới.

"Để em."

Chị cả Phương liếc mắt nhìn anh một cái: "Làm gì?"

Phương Nghị nhấp môi: "Em muốn tự mình nói chuyện với cô ấy."

Chị cả Phương thở dài, đem sương sáo cho anh: "Được rồi. Hai đứa đúng là oan gia mà."

Phương Nghị cẩn thận đẩy cửa phòng của Dư Điềm Điềm ra, trong phòng có nhàn nhạt mùi hương của hoa sơn trà.

Dư Điềm Điềm ngủ ở trên giường đưa lưng về phía cửa, phía dưới người cô là chiếu cỏ lau lần trước Phương Nghị đan cho cô, vừa mềm mại lại mát mẻ, Dư Điềm Điềm rất thích.

Dư Điềm Điềm vẫn không nhúc nhích, giống như cô vẫn đang ngủ.

"Điềm Điềm?"

Phương Nghị gọi cô một tiếng, cô không trả lời.

"Ăn sương sáo, mát mẻ."

Dư Điềm Điềm vẫn không phản ứng.

Phương Nghị có chút vô thố đặt sương sáo lên bàn, anh tiến thoái lưỡng nan không biến nên tiến lên hay đứng yên, anh ngẩn người rồi ngồi xuống mép giường của Dư Điềm Điềm, nhẹ nhàng cầm lấy bím tóc của cô.

Dư Điềm Điềm trợn tròn mắt, ngồi dậy trừng mắt với anh: "Anh muốn làm gì?"

Ánh mắt Phương Nghị lập tức sáng rỡ: "Ngồi dậy ăn sương sáo...."

Chị cả Phương ở bên ngoài cửa phòng Dư Điềm Điềm ghé tai vào bên cửa nghe động tĩnh, em trai của chị ấy quá ngốc nghếch, nếu lỡ nói sai cái gì lại làm con gái nhà người ta càng tức giận làm sao bây giờ, chị ấy muốn giúp đỡ.

"A Lan, ở đó làm gì thế?"

Bà nội Phương nhìn thấy.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch