"Ai, tình huống nhà chúng ta cháu cũng biết. Thật ra A Nghị có một người anh trai, so với A Nghị càng lớn, từng là đại thiếu gia, sau khi bị đả đảo suy nghĩ không thông liền nhảy giếng tự vẫn."
Dư Điềm Điềm khiếp sợ, cô chưa bao giờ biết Phương Nghị còn có người anh trai.
"Anh trai A Nghị nhảy giếng chưa được nửa ngày thì cha mẹ A Nghị cũng liền đi theo. A Nghị lúc đó mới hơn sáu tuổi, bà không biết A Nghị nhớ được bao nhiêu, dù sao từ nhỏ liền sống không quá tốt."
"Lúc mười hai tuổi liền gạt bà trộm đi làm việc cho người ta, khi mười bốn tuổi, lúc Tiểu Mạn khóc nháo muốn ăn kem giống mấy bạn nhỏ khác, nhà lại nghèo, làm sao mua nổi. Tiểu Mạn liền khóc, chị cả con bé cũng khóc theo, A Nghị không nói câu nào liền đi ra ngoài, tới tận trời tối mới cầm một cái hộp thiết cơm hộp đưa cho Tiểu Mạn, trong hộp thiết có một cây kem vị dưa hấu, đáng tiếc lúc đó đã bị tan một nửa, nhưng Tiểu Mạn cầm hộp cơm uống hết nước đường, sau bà mới biết được, A Nghị đi tới bến tàu giúp người ta khiêng hàng cả một buổi trưa mới đổi được, làm trên cổ và trên vai đều bị thương..."
Vành mắt của Dư Điềm Điềm có chút hồng, cúi đầu xuống không nói chuyện.
"Bà nói những chuyện này không có ý gì khác, Điềm Điềm, cháu là một cô gái tốt, A Nghị nếu về sau có thể cưới được cháu đó là may mắn của nó, cháu trai của bà có lẽ không có bản lĩnh gì, nhưng bà có thể vỗ ngực đảm bảo, nhân phẩm của cháu bà tuyệt đối không có vấn đề."
Bà nội Phương dừng một chút lại nói: "Chuyện hôm nay bà có nghe nói qua, con gái nhà họ Triệu lúc mười mấy tuổi từng lên núi gặp phải lợn rừng, được A Nghị cứu, lúc đó hai đứa mới quen biết, trước khi A Nghị gặp được cháu, có thể nói chuyện với cô gái khác chỉ đếm trên đầu ngón tay... A Nghị luôn nói là thành phần không tốt, không muốn làm chậm trễ con gái nhà người ta, nhưng bà biết, đứa cháu này, ánh mắt rất tốt. Nếu không sao có thể liếc mắt một cái liền nhìn trúng cháu?"
Dư Điềm Điềm nghe được mấy câu trước vốn rất đau lòng, nhưng nghe tới câu sau không nhịn được mỉm cười: "Bà nội, bà rốt cuộc là khen cháu hay là khen anh ấy?"
Bà nội Phương cười ha ha: "Đương nhiên là khen cháu rồi." Bà nội Phương cầm tay Dư Điềm Điềm, hiền từ vỗ mu bàn tay cô: "Cô gái ngoan, lần này là A Nghị không đúng, bà giúp cháu dạy bảo nó, cháu đừng làm mình tức giận."
Dư Điềm Điềm ngượng ngùng cúi đầu: "Cháu...Cũng không tức giận như vậy."
"Bực mình hay là chọc giận, làm A Nghị nhớ lâu một chút."
Dư Điềm Điềm cười.
Ngay từ đầu là rất tức giận, nhưng Dư Điềm Điềm không phải là người không hiểu lý lẽ, là Triệu Mạn Ngọc tới tìm anh, cũng không phải là anh chủ động tìm Triệu Mạn Ngọc.
"Tuy rằng Triệu Mạn Ngọc có chút chán ghét tuy nhiên ánh mắt của cô ta cũng rất tốt."
Bà nội Phương nghe Dư Điềm Điềm nói xong liền ngẩn người, ngay sau đó cười ha ha.