Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 146: Tiểu Bạch và Tiểu Khôi 2

Chương 146: Tiểu Bạch và Tiểu Khôi 2




Chỗ chuồng bò con bò mẹ sắp sinh, tuy nhiên mỗi ngày chị cả Phương dốc lòng chăm sóc, cũng không có khó khăn gì. Phương Nghị thất thần đi dạo một vòng ở chuồng bò, liền đi về nhà.

"Đợi một lát." Chị cả Phương nhìn thân ảnh anh đi băng băng phía trước, vội vàng nói.

"Lỡ em về mà bà nội còn chưa nói xong, em cũng sẽ bị đuổi ra ngoài."

Phương Nghị mắt điếc tai ngơ, đuổi liền đuổi đi, chỉ cần có thể nhìn thấy gương mặt của Dư Điềm Điềm, cho dù bị đuổi ra cũng đáng.

Nhưng sự thật lại làm chị cả Phương và anh thay đổi sắc mặt, lúc hai người về tới nhà, Dư Điềm Điềm đã ra khỏi phòng, cô đang ngồi trong sân với bà nội, chải lông cho Lượng Lượng.

Hơn nữa hai người còn vừa nói vừa cười.

Phương Nghị đi qua: "Điềm Điềm..."

Bà nội Phương chậm chạp đứng lên đi về phía phòng bếp, chị cả Phương liền đi theo.

"Làm gì?" Dư Điềm Điềm tức giận trừng mắt nhìn anh một cái.

"Em---" Phương Nghị vốn muốn hỏi cô còn có tức giận không, lời vừa tới miệng liền thông suốt: "Em có muốn nuôi thỏ không?"

Anh đột nhiên nhớ tới, lần trước lúc bắt ốc đồng, Dư Điềm Điềm nhắc tới cô muốn nuôi thỏ trắng nhỏ.

"Con thỏ?" Dư Điềm Điềm quả nhiên bị hấp dẫn.

"Ừ thỏ trắng."

Ánh mắt Dư Điềm Điềm sáng lên: "Em muốn. Em còn muốn nuôi cả mèo."

Có mèo, chó, thỏ, cô sau này chính là người giàu có.

Bây giờ nếu cô muốn ngôi sao trên bầu trời Phương Nghị cũng không nói hai lời, lập tức gật đầu đồng ý: "Vậy ngày mai anh đi bắt. Còn mèo...Em đợi anh nghĩ cách thử."

Nhìn thấy anh ân cần, Dư Điềm Điềm hừ hừ hai tiếng, rốt cuộc nhớ tới cô còn tức giận, cúi đầu, tiếp tục giúp Lượng Lượng chải lông, thắt bím tóc, không để ý tới anh nữa.

Phương Nghị ho khan một tiếng, ngồi xuống chỗ bà nội vừa ngồi.

"Em có muốn anh giúp không?"

"Hừ, anh làm được không?"

"Không… Nhưng anh có thể học."

Dư Điềm Điềm nhìn anh một cái, lông mày hơi nhướng lên: "Được rồi, vậy anh làm thử đi."

Nói xong cô liền ôm Lượng Lượng bỏ trong ngực anh.

Phương Nghị căng da đầu nhận lấy chiếc lược trong tay Dư Điềm Điềm, chải một cái, vốn Lượng Lượng rất thích Dư Điềm Điềm chải lông bây giờ bị kéo, kêu một tiếng, lập tức cắn Phương Nghị một miếng, liền nhảy xuống khỏi người anh.

Phương Nghị: "..."

Dư Điềm Điềm: "..."

"Để em nhìn xem. Anh có bị làm sao không."

Dư Điềm Điềm có chút hối hận, con chó trắng này không phải là Đôn Đôn, tính cách nóng nảy, không nghĩ tới sẽ cắn người, Dư Điềm Điềm đau lòng Phương Nghị, lập tức liền cầm lấy tay anh cẩn thận kiểm tra một hồi.

"Không có việc gì...Nó có chừng mực, không có dùng sức.."

Quả nhiên trên tay Phương Nghị chỉ có dấu răng nhạt, cũng không có bị trầy da, lúc này Dư Điềm Điềm mới yên tâm, lập tức buông tay anh ra, hừ một tiếng.

Dư Điềm Điềm đứng lên đi phòng bếp nấu cơm, Phương Nghị cười ngây ngô, gãi đầu, lại đi theo phía sau cô: "Điềm Điềm, để anh giúp em..."

...

Ngày hôm sau, công việc cắt lúa ở ruộng lúa mạch cơ bản đã xong, mọi người vui sướng, làm công việc này quá vất vả.

Phương Nghị giúp Dư Điềm Điềm cắt xong lúa mạch, chạng vạng liền cầm bao đi sau núi bắt thỏ, chờ một đêm, anh bố trí xong, rất nhanh liền trở về sân nhà họ Phương.

Hôm nay Tiểu Hoài bỏ thạch cao trên tay, bà nội Phương bày một bàn ở trong sân, nói là muốn xua đen đủi, hôm nay Kiều thợ mộc cũng tới.

Dư Điềm Điềm ở phòng bếp bận rộn, nấu một bàn đồ ăn và sủi cảo, bà nội Phương tất nhiên cũng rất thích Kiều thợ mộc, không ngừng mời anh ta ở lại dùng cơm.

Dư Điềm Điềm mơ hồ cảm thấy, giữa chị cả và Kiều thợ mộc có tình ý.

Sau bữa cơm chiều, bà nội Phương quả nhiên gọi chị cả Phương vào phòng, tuy nhiên nói chuyện gì Dư Điềm Điềm đều không rõ, cô nói chuyện này cho Phương Nghị, Phương Nghị ngẩn người: "Anh Kiều?"

"Ừ, anh không cảm thấy biểu tình của hai người họ trên bàn cơm à?"

"Anh không để ý..."

Dư Điềm Điềm biết anh là cái đầu gỗ, cũng không nói nhiều với anh: "Dù sao anh chỉ cần nhớ kỹ lời của em, không tin anh đợi mà xem."

"Anh tin… Chỉ là anh không tưởng tượng được, người như anh Kiều..."

"Không phải anh luôn nói anh Kiều là kiểu người đàn ông thật thà à?"

"Ừ, nhưng lúc trước cũng không thân lắm, lời em nói, sau này anh sẽ để ý."

Dư Điềm Điềm gật đầu, chuyện hạnh phúc cả đời của chị cả, cần chú ý.

"Phương Nghị."

"Hửm?"

"Buổi tối em muốn đi xem ruộng dưa."

Phương Nghị sửng sốt, lúc này mới nhớ tới sắp tới mùa dưa hấu chín, nhiệm vụ của người trong thôn sau khi hái quả sơn trà sẽ biến thành thay nhau trông ruộng dưa, vừa lúc đến lượt nhà họ Phương.

"Em muốn đi?"

Dư Điềm Điềm nói: "Đêm nay nói không chừng có thể bắt được thỏ hoang, còn có thể ăn dưa miễn phí."

"Em muốn đi."

Phương Nghị vốn đau lòng cô, không muốn để cô đi, nhưng nhìn thấy Dư Điềm Điềm kiên trì, trong mắt anh hiện lên ý cười: "Được."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch