Trước khi đi Dư Điềm Điềm tìm áo sơ mi dài tay và quần dài mặc vào, hôm nay buổi tối nhiều muỗi, hai người tạm biệt bà nội và chị cả Phương xong liền đi về phía ruộng dưa.
"Buổi chiều anh đặt bẫy thỏ hoang bên cạnh ruộng dưa hả?"
"Không phải, ở trong núi, chờ lúc về nhà, có thể đi thu."
Dư Điềm Điềm không hiểu rõ, liền ngoan ngoãn gật đầu, hai người rất nhanh liền tới ruộng dưa.
Một mảnh xanh mượt bên cạnh còn có một cái lều nhỏ, đây là chỗ cho người trông dưa ở, nhưng bên trong vô cùng dơ, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn sơ.
"Em không cần ngủ." Dư Điềm Điềm nhìn thoáng qua liền đi ra ngoài, Phương Nghị bất đắc dĩ: "Là anh không suy nghĩ chu toàn, vậy bây giờ làm sao?"
Dư Điềm Điềm suy nghĩ một lát: "Em dựa vào anh ngủ, ngủ ngồi."
Những lời này cũng không có ý gì khác, nhưng trong nháy mắt là Phương Nghĩ nghĩ tới buổi tối ngày hôm đó...
Dư Điềm Điềm nhìn thấy anh nửa ngày không có động tĩnh, nháy mắt cũng nhớ tới, liền đánh anh một cái: "Anh nghĩ linh tinh cái gì thế."
Phương Nghị ho khan một tiếng: "Anh không có..."
Người trông dưa có thể được ăn một trái dưa, Phương Nghị đi xuống ruộng chọn một trái, anh đi tới dùng dao cắt làm hai, hồng đều.
"Nhìn qua rất ngọt." Dư Điềm Điềm lấy ra hai cái muỗng mang theo từ trong nhà, cô dưa cho Phương Nghị một cái, Phương Nghị nhận lấy, anh múc miếng dưa hấu ở giữa đưa tới bên môi Dư Điềm Điềm: "Miếng này ngọt nhất."
Dư Điềm Điềm khóe miệng nhếch lên, hé miệng ăn, chính cô cũng múc miếng ở giữa ngọt nhất đút cho Phương Nghị: "Ừm, cho anh."
Phương Nghị cười há miệng ăn.
Hai người ở bên cạnh ruộng dưa tìm một chỗ sạch sẽ, chiếc chiếu Phương Nghị mang theo vừa lúc có tác dụng, ngồi trên mặt đất, cùng nhau chia sẻ miếng dưa hấu ngọt ngào.
Tiếng ếch kêu ban đêm hết đợt này tới đợt khác, ăn xong dưa hấu Dư Điềm Điềm liền bắt đầu mệt mỏi, Phương Nghị đưa bả vai của anh cho cô dựa: "Em ngủ đi."
Dư Điềm Điềm lắc đầu: "Không ngủ… Lỡ có người tới trộm dưa..."
Phương Nghị buồn cười lắc đầu, giọng nói sủng nịch: "Anh ở đây, em còn sợ gì, mau ngủ đi."
"Vậy lát nữa anh nhớ kêu em, em sẽ đổi ca với anh..."
Bây giờ Dư Điềm Điềm giống như còn mèo nhỏ ngủ gật, còn nhớ thương chuyện anh có thể ngủ ngon hay không, trong lòng Phương Nghị mềm mại vô cùng, anh ừ một tiếng, dùng bàn tay to lớn cố định đầu nhỏ của cô, để cô dựa vào anh ngủ càng thoải mái.
...
Một đêm không mộng mị, buổi sáng Dư Điềm Điềm bị tiếng chim kêu đánh thức, cô vừa dậy, Phương Nghị cũng lập tức liền tỉnh.
"Tối hôm qua sao anh không gọi em dậy..." Dư Điềm Điềm xoa mắt, cô ngáp một cái.
Phương Nghị nhìn thấy cô cũng tỉnh táo hẳn: "Không có động tĩnh gì nên anh không gọi em."
"Em muốn kiểm tra ruộng dưa của em."
Tối hôm qua Dư Điềm Điềm đều nhìn qua ruộng dưa một lần, tuy rằng không thể nhớ hết nhưng nếu có người trộm dưa cô khẳng định có thể phát hiện ra.
Anh nhìn thấy cô bây giờ giống vị trưởng quan hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi tuần tra, Phương Nghị không nhịn được liền cười.
Tối hôm qua anh cơ bản không ngủ, làm sao có người dám trộm dưa dưới mí mắt anh, cho tới khi trời gần sáng anh mới miễn cưỡng nhắm mắt một lát.
"Thật tốt. Đồng chí Phương Nghị, nhiệm vụ hoàn thành viên mãn."
Dư Điềm Điềm cười vẫy tay với Phương Nghị, ánh sáng buổi sớm chiếu xuống, Phương Nghị cũng nói đùa với cô: "Vậy xin hỏi trưởng quan, chúng ta có thể về nhà được chưa?"
"Có thể."
Dư Điềm Điềm từ xa chạy tới, không khỏi vui vẻ nhảy vào lòng anh, cho anh một cái ôm lớn.
Trên đường về, Phương Nghị dẫn theo Dư Điềm Điềm tới sau núi thu bao, thật sự là đúng như anh nói tóm được hai con, Dư Điềm Điềm vui vẻ vô cùng, cô lập tức nói muốn mang về nhà nuôi, Phương Nghị ngẩn người.
"Không ăn?"
Dư Điềm Điềm bị anh nói nghẹn lại, sau đó cô dùng ánh mắt như nhìn người ngốc nghếch nhìn anh: "Anh thực sự cho rằng em là muốn ăn thịt thỏ?"
"Ừ.."
"Đại ngu ngốc!"
Hai con thỏ này một con đen một con trắng, con màu trắng cũng không phải thuần màu trắng, không thể so với thỏ nuôi trong nhà được, nhưng Dư Điềm Điềm vẫn rất thích, cô liền bỏ vào sọt mang về nhà.
Bà nội Phương và chị cả đã thức dậy, nhìn thấy hai người liền đau lòng: "Nhanh, tới ăn cơm sáng."
"Chờ một lát, Phương Nghị bắt cho cháu hai con thỏ, cháu muốn nuôi."
Nghe nói bắt được thỏ, Phương Mạn và Phương Hoài vui vẻ: "Anh trai thật lợi hại."
Dư Điềm Điềm hừ một tiếng: "Chị không lợi hại sao?"
"Chị cũng lợi hại, chị lợi hại nhất." Hai đứa bé lập tức sửa miệng.
Dư Điềm Điềm cười, ôm hai con thỏ hoang ra ngoài ý muốn chính là hai con thỏ hoang này tuy hoang dã nhưng lại rất ngoan, sau khi ra bên ngoài cũng không chạy loạn, ngoan ngoãn vậy quanh ăn đồ vật.
"Thật hiếm lạ."
Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm: "Tất nhiên rồi, em rất có duyên với động vật nha."
"Phải phải phải, anh phát hiện động vật rất thích em."
Dư Điềm Điềm le lưỡi, đó không phải vì cô có bàn tay vàng sao.