"Điềm Điềm, ăn cơm thôi, lát nữa anh giúp em làm ổ cho con thỏ."
"Ừ."
Nghề thợ mộc của Phương Nghị rất tốt, có anh làm ổ cho con thỏ, Dư Điềm Điềm cũng không lo lắng, lập tức đi rửa tay, rồi tới bàn ăn cơm.
Đôn Đôn và Lượng Lượng nhìn thấy hai người bạn mới trong nhà, lập tức chạy tới nhìn xem, tò mò ngửi tới ngửi lui.
Đôn Đôn rất ngốc, nhìn thấy con thỏ trắng lông xù xù hé miệng muống ngậm đi chơi, nó còn không bị Dư Điềm Điềm ngăn cản nhưng lại bị Lượng Lượng nhảy tới tát cho một móng vuốt, Đôn Đôn ủy khuất kêu một tiếng bỏ chạy.
Lượng Lượng cưỡng chế Đôn Đôn rời đi, sau đó mới đi tới bên cạnh thỏ trắng nhỏ, vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm liếm, động tác rất dịu dàng.
Dư Điềm Điềm nhìn thấy suýt nữa bị nghẹn: "Lượng Lượng sẽ không đem con thỏ trắng trở thành con của nó chứ?"
"Nói bậy, chó làm sao có thể đem thỏ trở thành con của nó được?" Bà nội Phương đưa cho cô một cái bánh ngô, bên trong có thịt vụn được Dư Điềm Điềm làm sẵn.
"Sao lại không có khả năng, mọi người nhìn xem, Lượng Lượng lông màu trắng, con thỏ nhỏ lông cũng màu trắng, ánh mắt Lượng Lượng nhìn con thỏ nhỏ, vừa hiền lành lại dịu dàng."
Mọi người cùng nhìn qua.
"Đúng vậy nha."
"Thật ngốc nghếch."
Cả nhà đều cười ha ha.
Hai con thỏ rất nhanh được có tên, là Tiểu Bạch và Tiểu Hắc, cứ gọi như vậy cũng tốt.
Sau khi ăn cơm xong Phương Nghị lấy tấm ván gỗ ra, anh bắt đầu làm ổ cho hai con thỏ, Dư Điềm Điềm ngồi xổm bên cạnh hai con thỏ cho tụi nó ăn cà rốt, còn trộm dùng bàn tay vàng nói chuyện với chúng nó.
Dư Điềm Điềm phát hiện cô không những có thể nói chuyện với chúng nó mà còn có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa động vật với nhau, cô hoàn toàn nghe hiểu.
Ví dụ như hiện tại, Tiểu Khôi và Tiểu Bạch đang thương lượng, có muốn ở lại đây luôn hay không, kết quả nhìn ổ con thỏ liền đầu hàng.
Dư Điềm Điềm nhịn không được cười thành tiếng, còn không biết nên ở đâu? Thật gian xảo.
Ngày thu hoạch dưa, mọi người trong thôn đều xuống ruộng, một mảnh ruộng dưa hấu xanh biết là trái cây mát lạnh nhất mùa hè, làm xong rồi mọi người có thể ôm một cái về nhà giải nhiệt, thật vui vẻ.
Dư Điềm Điềm hôm nay mới biết lúc mùa hè, đơn vị ở huyện thành và thành phố đều nghỉ, mỗi người đều phải trở về thôn làm cống hiến.
Khó trách ngày đó lại gặp được Triệu Mạn Ngọc.
Đương nhiên không thể tránh chính là mấy ngày nay Dư Điềm Điềm thường xuyên nhìn thấy Lâm Hải Dương.
Sau chuyện "Cô họ làm mai" lần trước, Lâm Tiểu Mẫn không biết vì sao nghe được chuyện này, đối với Dư Điềm Điềm càng không để vào mắt, tự cao tự đại, mỗi lần Ngô Nguyệt nhìn thấy cô ta liền muốn nói vài câu liền bị Dư Điềm Điềm ngăn cản.
"Vì sao cô lại muốn nuốt xuống cục tức này chứ?" Ngô Nguyệt hỏi.
Dư Điềm Điềm lắc đầu: "Không phải tôi nhịn, là tôi muốn cho cô ta một bài học, nhưng bây giờ còn chưa tới lúc."
"Có ý gì?"
Dư Điềm Điềm nhìn về phía Lâm Hải Dương đang bận rộn liền giương cằm lên: "Cô ta không phải thích ở trước mặt anh trai giả vờ đáng thương, vô tội sao? Cô nói thử xem nếu Lâm Hải Dương nhìn thấy bộ dáng thường ngày của Lâm Tiểu Mẫn, có thể đối với cô ta thất vọng hay không?"
Ánh mắt Ngô Nguyệt sáng ngời: "Tuy nhiên… Lâm Tiểu Mẫn biết giả vờ như vậy, không dễ dàng đâu?"
"Chuyện này không khó, tính cách cô ta vốn dĩ là như thế, cho dù không phải lần này, cũng sẽ có lúc sẽ bị lòi thôi."
"Vậy.."
Lúc Ngô Nguyệt muốn hỏi Dư Điềm Điềm muốn làm như thế nào, Lâm Tiểu Mẫn lại đi tới đây.
"Bây giờ công điểm thật dễ kiếm, mọi người đều vội vàng thu hoạch dưa hấu, có người khen ngược liền ở chỗ này rảnh rỗi nói chuyện phiếm, có thể ung dung lấy công điểm."
Lâm Tiểu Mẫn âm dương quái khí chỉ cây hòe mắng cây dâu, một bên dùng tay quạt gió.
Nếu là ngày thường, Ngô Nguyệt sẽ đi tới nói mấy câu nhưng hôm nay cô ta nhịn xuống, Lâm Hải Dương ở cách đó không xa, Ngô Nguyệt rất muốn nhìn thấy cô ta chính mình tìm đường chết trước mặt anh trai.
Dư Điềm Điềm buồn cười nhìn vào mắt Lâm Tiểu Mẫn, trời nắng nóng, quần áo mọi người đều ướt đẫm mồ hôi, cô ta thì ngược lại, sạch sẽ, ở trước mặt mọi người đi tới đi lui, cô gái này, rốt cuộc là ai lười biếng còn chưa biết đâu.
Tuy nhiên cô cũng chỉ cười cười, lôi kéo Ngô Nguyệt muốn rời đi.
Lâm Tiểu Mẫn giống như đánh một quyền vào bông mềm, cô ta giật mình sửng sốt trong chốc lát, mới nói: "Hai người đi đâu. Ngay cả chút tự giác cũng không có. Nếu không tôi đi nói với Đại đội trưởng."
Dư Điềm Điềm vẫn như cũ đưa mắt ra hiệu cho Ngô Nguyệt không cần lên tiếng, lúc này Lượng Lượng chạy tới bên chân Dư Điềm Điềm, Dư Điềm Điềm ngồi xổm xuống bế nó lên, cùng nó nói mấy câu.
"Uông."
Lâm Tiểu Mẫn nhìn thấy cô chỉ để ý tới con chó lại không để ý tới cô ta, lập tức liền tức giận: "Hai người chờ đó, tôi liền đi nói với Đại đội trưởng."
Lượng Lượng nhảy xuống từ trên tay Dư Điềm Điềm, chạy tới máy kéo cách đó không xa.
Lâm Tiểu Mẫn đương nhiên không để ý tới chuyện này.
Lúc này Dư Điềm Điềm mới trả lời cô ta: "Thật ngượng ngùng, vừa rồi không nghe rõ, cô nói chuyện với chúng tôi sao?"
"Cô giả vờ làm gì, tôi không nói chuyện với cô chẳng lẽ nói chuyện với quỷ sao?"
Thanh âm nói chuyện của cô vốn rất ngọt, hơn nữa lại không có tức giận, lúc này liền làm Lâm Tiểu Mẫn tức giận, lập tức chỉ tay vào mũi Dư Điềm Điềm: "Cô đừng ở chỗ này âm dương quái khí. Đừng cảm thấy cô có thể nói được là ghê gớm! Còn muốn quấn lấy anh trai tôi, phi! Cô cũng không về nhà soi gương xem."
Bộ dáng bây giờ của Lâm Tiểu Mẫn cực kỳ giống Trương Mẫn Hồng, giống một người phụ nữ nông thôn chanh chua, ánh mắt Dư Điềm Điềm nhìn lướt qua, quả nhiên trong nháy mắt giọng nói không mấy vui vẻ liền vang lên phía sau Lâm Tiểu Mẫn.