Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 154: Vào thành mua cá 1

Chương 154: Vào thành mua cá 1




“Tiểu Mạn, Tiểu Hoài, chị cả, bà nội! Ra ăn socola đi!”

Dư Điềm Điềm chia socola ra cho mọi người, đây cũng là lần đầu chị cả Phương được ăn, Tiểu Mạn và Tiểu Hoài lại vô cùng hiếu kỳ.

“Đâu ra vậy?” Bà nội Phương hỏi.

Phương Nghị thành thật trả lời: “Của một người đồng hương ở nhà máy sửa xe gửi tới, cháu đổi với anh ta.”

Dư Điềm Điềm nhìn anh một cái.

“Bà nội! Socola thật là ngon!”

Phương Hoài và Phương Mạn hưng phấn nói.

Bà nội Phương âu yếm xoa đầu cháu nội: “Vậy thì ăn nhiều một chút, ăn luôn phần của bà nội luôn đi, bà nội già rồi răng không còn tốt, không ăn được đồ quá ngọt.”

Phương Nghị nói: “Vẫn còn đấy, nếu thích thì ngày mai cháu đổi nữa.”

Bà nội Phương chọt chọt trán anh: “Tiêu tiền như nước y hệt cha cháu!”

Gần đây trong nhà góp được chút tiền, có lẽ là bà nội Phương đã nhận ra. Bà cũng không nói toạc ra, nhưng số lần dặn dò Phương Nghị cẩn thận lại càng ngày càng nhiều.

Cơm chiều thì Dư Điềm Điềm làm mì thịt bằm, gần đây Phương Nghị ăn món này ăn đến nghiện, thường xuyên nhớ đến, Dư Điềm Điềm đau lòng anh cả ngày vừa đi vừa về giày vò vất vã.

Liền làm cho anh đa dạng các món.

Người đàn ông ăn mì rất nhanh, vô cùng vui vẻ, Dư Điềm Điềm lại cho anh hai quả trứng chần nước sôi. Vào thời điểm này, gà mái trong nhà đẻ trứng, hộp đựng trứng cũng dần dần nhiều hơn.

Phương Nghị cảm thấy trứng của Dư Điềm Điềm so với người khác còn ngon hơn, lòng đỏ trứng vẫn chưa chín hẳn, bình thường đói không chịu được, nào có chú ý như vậy.

Dư Điềm Điềm liền ngồi đối diện anh, cười híp mắt nhìn anh ăn.

Cách ăn của Phương Nghị tuy nhanh nhưng không có thô lỗ, nhưng anh vẫn dừng một chút, lau miệng: “Sau khi trải mùng thì vẫn còn bị muỗi cắn sao?”

“Không có.” Dư Điềm Điềm nói.

“Vậy là tốt rồi, chờ sau khi em quay về thành phố, nhớ lắp cho mình một cái.”

Dư Điềm Điềm sửng sốt, bắt đầu suy nghĩ những lời này của Phương Nghị.

Quay về thành phố?

Cô nói mình quay về thành phố khi nào?

Ngô Hồng Hà gửi cho cô bức thư kia, nói thật thì cô cũng đã gần như quên mất rồi.

Dư Điềm Điềm nhìn thấy Phương Nghị cúi đầu ăn mì, bỗng nhiên hiểu được, người này lại khó chịu với chính bản thân mình rồi.

“Ừm...” Dư Điềm Điềm cố ý kéo dài tiếng nói.

“Em cảm thấy anh nói đúng, sau khi quay về sẽ lắp cho mình một cái, mùa hè nhiều muỗi, mùa thu còn nhiều hơn! !”

Phương Nghị dừng một chút, cũng không ngẩng đầu: “Ừ.”

Ý cười của Dư Điềm Điềm kéo đến tận mang tai, hay cho Phương Nghị anh, nói một câu giữ cô lại thì sẽ chết à.

“Khi nào thì đi? Anh đưa em đi.”

“... Không biết, chờ mát mẻ chút rồi đi.”

“Qua mấy hôm nữa trời sẽ mưa.”

“... Anh hy vọng em đi lắm sao?” Dư Điềm Điềm có chút bùng nổ.

Phương Nghị mím môi: “Đi sớm... Về sớm, nói không chừng đến tết trung thu có thể kịp trở về ăn bánh trung thu.”

Dư Điềm Điềm ngẩn người, hóa ra người khó hiểu này sẽ biểu đạt ý tứ không muốn để cho cô đi.

“Cũng không nhất định... Lỡ như, lỡ như trong thành phố có việc tốt, có thể em sẽ không trở lại.”

Phương Nghị ngẩng đầu lên thật mạnh, giống như một con thú, phát ra hơi thở tấn công mãnh liệt: “Không được.”

“Sao lại không được?”

“Em đã đồng ý với anh.”

“Em đồng ý với anh cái gì?”

Phương Nghị lại nghẹn đến mặt đỏ tía tai: “Em đồng ý gả cho anh.”

Dư Điềm Điềm: “Con gái nhà người ta kết hôn, tốt xấu cũng phải tới nhà thăm hỏi, anh không định đến nhà em thăm hỏi đã muốn em gả cho anh, cái này không tốt lắm đâu...”

Hai mắt Phương Nghị đầu tiên là sáng ngời, sau đó lập tức lại mờ đi, anh còn chưa kiếm đủ tiền, lấy cái gì đến nhà Dư Điềm Điềm cầu hôn?

Dư Điềm Điềm từ trong ánh mắt đọc được nội tâm của anh, trong lòng bỗng nhiên có một cỗ xúc động, nhào tới, thân mật ôm cổ Phương Nghị: “Được rồi! Không đùa anh nữa! Thật lòng mà nói với anh là em không định trở về, quan hệ của em và cái nhà kia không tốt! Anh yên tâm rồi chứ?”

Phương Nghị nhấp nháy môi một chút, trong mắt chợt lóe lên tia vui vẻ, nhưng rất nhanh lại có chút bận tâm: “Mẹ em sốt ruột bảo em trở về, có thể là có việc gấp, em thật sự không quay về sao?”

Dư Điềm Điềm bĩu môi: “Bà ấy còn có gì việc gì gấp chứ, hơn nữa, em cũng vào thôn hơn nửa năm rồi, bây giờ nhớ lại...” Ngữ khí của Dư Điềm Điềm hơi có chút không kiên nhẫn, nhưng khi thấy Phương Nghị vẫn còn lo lắng cho cô, cô đành phải nói: “Được rồi, được rồi, cuối tuần này em vào thành phố gọi điện thoại cho nhà trước để hỏi một chút, được chưa?”

“Nhà em có điện thoại sao?”

“Nhà em không có, nhưng công ty của cha dượng em thì có, anh yên tâm đi.”

Phương Nghị gật đầu, lập tức đưa tay vuốt ve gương mặt cô: “Đừng sợ, người nhà em đối với em không tốt, anh sẽ đối tốt với em.”

Lòng của Dư Điềm Điềm nhè nhẹ ấm lên, dùng khuôn mặt cạ vào bàn tay của Phương Nghị, hiện ra vẻ thân thiết vô cùng.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch