Sáng sớm vào cuối tuần, không phải ngày làm công, Phương Nghị mới có thể ngủ nhiều hơn hai tiếng so với ngày thường.
Khu nuôi dưỡng bên kia cũng đều là người, cũng phải nghỉ ngơi, mỗi tuần đều thay phiên trực ban, cho nên xế chiều tối này đi qua cũng được.
Dư Điềm Điềm lại sớm chạy đến phòng anh, cười híp mắt: “Rời giường thôi, mặt trời chiếu đến tận mông rôi!”
Phương Nghị bất đắc dĩ liếc nhìn bên ngoài, còn chưa tới tám giờ, bình thường cô gái giả vờ này cũng thích ngủ nướng, sao thái độ hôm nay khác thường quá vậy?
“Phải vào thành phố rồi, anh quên rồi à?”
Dư Điềm Điềm đứng ở cửa phòng anh, nũng nịu nói.
Phương Nghị giật mình một cái liền thanh tỉnh: “Không có, không có.”
Dư Điềm Điềm cười, ném cho anh một bộ đồ: “Mặc cái này đi, mau thay đi.”
Phương Nghị dụi dụi đôi mắt lim dim buồn ngủ, cầm lấy bộ đồ chưa từng thấy trên giường, có chút sững sờ: “Cái này... Là gì?”
“Quần áo á! Chưa thấy qua sao? Mau thử xem!”
Tất nhiên Phương Nghị biết đây là quần áo, anh chỉ là...
“Cho anh sao?...”
“Nếu không thì sao! Anh còn chưa tỉnh ngủ à!”
Phương Nghị vuốt ve bộ đồ mới mềm mại, trong lòng ấm áp, lúc trước anh thấy Dư Điềm Điềm đang bận chuyện may quần áo với chị cả Phương. Nhưng thế nào cũng không có nghĩ tới là cho mình.
“Chị cả làm, em không có tay nghề như thế này... Thuận tiện hỗ trợ, anh mau xem thử đi.”
Phương Nghị nhếch miệng cười, lập tức cởi áo, Dư Điềm Điềm có chút sửng sốt, thôi quên đi, dù sao cũng đã sớm thấy qua...
Kích cỡ của áo mới vừa vặn, không thể không nói tay nghề của chị cả không thể soi mói. Thợ khéo léo và có khiếu như vậy, người mua hàng trong xã căn bản mua không được!
“Anh Nghị thật là đẹp.”
Dư Điềm Điềm dựa ở cửa, trong mắt đều là ý cười, thành thật khen ngợi.
Phương Nghị yêu thích sờ bộ quần áo, cảm thụ trong chốc lát, vẫn cởi ra.
“Cả ngày anh đều ra đồng, không thể mặc, chờ mặc cũ ở nhà rồi mới mặc ra ngoài.”
Dư Điềm Điềm mở to mắt.
Dở khóc dở cười.
“Hôm nay mặc đi, không phải vào thành phố sao?”
Phương Nghị nghĩ đến phải đưa Dư Điềm Điềm vào thành phố, người yêu của anh mặc đẹp, anh cũng không thể bụi bẩn, nghĩ một chút, gật đầu, lại nhếch môi cười, mặc vào.
“Bà nội, chị cả, chúng cháu đi đây!”
“Trở về sớm một chút!”
Đây cũng là lần đầu Phương Nghị và Dư Điềm Điềm cùng nhau đi xe buýt từ Thôn Tỳ Ba đến huyện thành. Dọc theo đường đi, anh có chút thận trọng, có lẽ là mặc bộ đồ mới và cùng người yêu vào thành, ngồi ở xe lúng ta lúng túng không được tự nhiên, khiến Dư Điềm Điềm buồn cười.
“Được rồi, lập tức sẽ đến, anh ráng nhịn thêm chút.”
Xe vững vàng dừng ở bến xe huyện thành, hai người xuống xe, lúc này đã là giữa trưa mười một giờ, hôm nay không có chuyện gì lớn, Dư Điềm Điềm chủ yếu chỉ là đi bưu cục gọi điện thoại rồi mua vài món đồ, Phương Nghị và Đậu Tử sớm đã hẹn gặp mặt ở chợ đen.
“Ăn cơm trước hay là?”
Trước khi hai người ra ngoài đã ăn điểm tâm rồi, lúc này Dư Điềm Điềm không đói lắm, cô nghĩ một chút, nói: “Nếu không đi trước tiên đi bưu cục gọi điện thoại đi, có thể mười hai giờ họ sẽ tan tầm, kết thúc rồi thì cũng an tâm.”
Phương Nghị tỏ vẻ đồng ý.
Vì thế hai người liền xuất phát đi bưu cục.
Đúng giữa trưa, người bưu cục nhiều vô số, gửi thư gửi hàng, gọi điện thoại đều xếp thành hàng dài, Dư Điềm Điềm vừa thấy, liền cảm thấy buồn bực.
“Nhiều người như vậy à... Em ghét nhất là xếp hàng.”
Phương Nghị ở nhìn xung quanh một chút, phát hiện có một vị trí không người, lập tức kéo Dư Điềm Điềm ngồi xuống: “Anh xếp hàng giúp em, em tại đây chờ anh.”
Dư Điềm Điềm nhìn xung quanh: “Được rồi... Nếu như mệt, anh vẫy tay gọi em, em đổi với anh.”
Phương Nghị cười cười, cô gái ngốc, làm sao có thể để cho cô đứng chứ.
Trong bưu cục lui tới đều là người, Dư Điềm Điềm khôn khéo ngồi ở vị trí kia, ánh mắt rất nhanh bị thu hút bởi đôi tình nhân kia.
Người phụ nữ lớn bụng kia, hình như là sắp sinh, người yêu của cô ấy cùng cô ấy đến bưu cục gửi hàng, hai người rất âu yếm.
“Hazz, lại không có, em sắp buồn chết mất.” Người phụ nữ kia mở phong thư liền cảm thấy sầu vô cùng.
Người đàn ông cũng có chút sầu: “Anh nghĩ biện pháp khác, nghe nói trấn Dân Thủy có lão trung y rất linh, để cho ông ấy bắt mạch cho em một chút, xem có thể thông hay không?”
Người phụ nữ nhéo lỗ tai người đàn ông: “Ban ngày mà anh nói gì vậy!”
“Anh cũng chỉ sốt ruột thôi mà! Em cũng sắp sinh, không lấy được phiếu sữa bột, thì làm sao?”
Dư Điềm Điềm nghe xong vài câu, liền hiểu.
Hẳn là buồn vì chuyện sữa bột, cô nghĩ đến tấm phiếu nhỏ trong túi mình, lúc trước ở chợ đen ngẫu nhiên lấy được hai tấm.
“Hai vị bằng hữu.”
Dư Điềm Điềm theo bước chân của bọn họ lên tiếng chào.