Cao Trường Hổ bên kia vẫn còn nói, Dư Điềm Điềm lại nói: “Con biết rồi chú, con suy nghĩ một chút nữa, không quấy rầy chú nữa, tạm biệt.”
Nói xong, liền cúp điện thoại.
“Một đồng năm.” Rõ ràng là thái độ của nhân viên mua bán đã thay đổi, muốn tiền rồi đồng thời còn không quên đánh giá Dư Điềm Điềm từ trên xuống dưới.
Dư Điềm Điềm vốn là sinh ra đã xuất chúng, cũng không để ý đến ánh mắt đó, Cô đang muốn trả tiền, Phương Nghị đã đưa qua.
“Đi thôi.”
Dư Điềm Điềm vui vẻ gật đầu với anh, đi ra khỏi bưu cục.
“Thế nào?”
“Hả?”
“Phải, trở về sao...”
Dư Điềm Điềm cau mày suy nghĩ: “Ông ta nói thân thể bà ngoại em không tốt, có thể em... sẽ bớt thời gian trở về một chuyến.”
Phương Nghị ồ một tiếng: “Vậy... Có cần anh đưa em đi không?”
Ánh mắt Dư Điềm Điềm sáng ngời: “Anh thật sự sẽ đi sao? Có thể sao? Đi sao? !”
Phương Nghị ừ một tiếng.
Thật ra bề bộn nhiều việc, nhưng... Trong lời nói vừa rồi của Cao Trường Hổ, anh mơ hồ nghe được một ít, làm mai...
Đôi mắt hẹp dài của Phương Nghị liền híp lại.
“Không vội! Qua hai ngày nữa đi!” Lúc trước Dư Điềm Điềm vốn là hay nói giỡn, nhưng thấy Phương Nghị nguyện ý đi, cô cũng nghiêm túc suy tính tới khả năng này.
Công việc có thể đi xin phép, về phần dừng chân...
Ở nhà trọ là được rồi.
“Trước tiên đi ăn cơm đã, em đói quá.”
Vừa nghe cô nói đói, Phương Nghị không nói hai lời liền dẫn cô đến tiệm cơm Quốc Doanh. Trên đường Dư Điềm Điềm đột nhiên nghĩ tới chuyện với vợ chồng vừa rồi kia, liền lặng lẽ đem chuyện mình dùng phiếu sữa bột đổi sách với anh.
Phương Nghị có chút khiếp sợ, chủ yếu là khiếp sợ sự to gan của cô.
Thời đại này, sách vở vốn là thứ nhạy cảm, Dư Điềm Điềm cũng dám...
“Dù sao em nói rồi, lại không cho anh ta cơ hội ghi âm, anh ta có lên án em, em cũng không thừa nhận! Lại nói, dù sao thì phiếu sữa bột đối với bọn cũng rất cấp thiết.”
Phương Nghị vẫn cảm thấy lo lắng, dặn dò nói: “Lần sau không được như vậy.”
Dư Điềm Điềm thấy anh như vậy nghiêm túc, đành phải đồng ý.
“Đúng rồi, không đợi Đậu Tử sao? Nếu không chờ cậu ta cùng nơi ăn cơm đi.”
“Không phải đói bụng sao?”
“Ai nha, không có việc gì, trước tiên đi tìm Đậu Tử đã, anh mua cho em bánh gạo, loại lần trước.”
Dư Điềm Điềm còn nhớ rõ lần đó đến chỗ sửa chữa tìm Phương Nghị, đi ngang qua sạp nhỏ phía trước mua bánh gạo vừa thơm vừa ngọt, cô còn băn khoăn đấy.
Phương Nghị tự nhiên ngoan ngoãn phục tùng cô, rất nhanh liền mua đến, Dư Điềm Điềm hài lòng cắn miếng bánh gạo trắng mềm: “Ừm! Vẫn là mùi vị kia!”
Phương Nghị cười cười: “Lát nữa sẽ dẫn em đi ăn đồ ngon.”
Hai người ngựa quen đường cũ mà đi đến chợ đen.
Không mất nhiều thời gian để gặp Đậu Tử.
Toàn thân anh ấy đều là mồ hôi, hiển nhiên là đã đi hết một vòng.
“Anh, ổn rồi, có vài vị thám tử, nghe nói là vụ giết người, cần có nhiều thời gian.”
“Cực khổ rồi.”
“Tôi mò đường ra, cậu đi xem một lần nữa đi?”
“Ừ, đi.”
Dư Điềm Điềm đi theo phía sau Phương Nghị, ba người dạo chơi một vòng ở chợ đen, Phương Nghị và Đậu Tử có chính sự, Dư Điềm Điềm yên ổn ở chợ đen chọn mua một lần.
Thịt heo trong nhà không thiếu, đường trắng đường nâu là hàng bổ sung hằng ngày, nhu yếu phẩm, đậu đỏ, hạt dưa, quả hạch đào, hạt vừng hạt rang, toàn bộ đề mua một chút, lại thấy có người bán cá và tôm tươi mới, mắt Dư Điềm Điềm liền sáng ngời.
“Phương Nghị, lại đây chọn cá.”
Phương Nghị đang cùng Đậu tử và một người đàn ông khác nói chuyện, nghe thấy Dư Điềm Điềm kêu anh, lập tức liền đi tới.
Một người hàng rong bán cá hôm nay bắt được một chậu cá mới, rất nhiều người đều đang chọn.
“Con cá này bao nhiêu tiền một cân?”
“Ba hào.”
Dư Điềm Điềm vội vàng kéo Phương Nghị lại: “Mua hai con đi?”
“Được.” Phương Nghị gật đầu, lập tức liền động thủ đi vớt, mua cá ở chợ đen có thể tự mình đi vớt, ai gặp may coi như của người đó, cũng là bởi vì những cá này còn rất mới.
Phương Nghị nhanh tay lại còn chuẩn, rất nhanh liền mò được hai con cá chép mập.
Dư Điềm Điềm cực kỳ cao hứng: “Giết liền đi.”
Kia bán hàng rong gật đầu: “Được.”
Tiếp nhận cá được làm sạch hai ba lần, dùng dây rơm buộc lại, đưa cho Phương Nghị.
Phương Nghị tiếp nhận cá, nói với Dư Điềm Điềm: “Còn muốn mua cái gì sao?’
“Không mua nữa.”
“Vậy em ngoan ngoãn ở đây chờ anh một chút.”
Dư Điềm Điềm gật đầu.
Phương Nghị quay đầu tiếp tục thương lượng với người đàn ông kia, đối phương trêu ghẹo: “Là vợ cậu sao?”
“Vợ” là thổ ngữ của thôn Tỳ Ba, Phương Nghị gật đầu, người đàn ông kia cười: “Đối với phụ nữ có chồng quá tốt thì sẽ bị bảo là sợ vợ đấy.”
Sợ vợ thì sợ vợ, Phương Nghị mừng còn không kịp.
Đi dạo chợ đen xong, Phương Nghị đem tất cả mọi việc đều xử lý tốt, dẫn Dư Điềm Điềm cùng với bao lớn bao nhỏ đi theo đường nhỏ tới tiệm cơm Quốc Doanh.