Trong lòng Dư Điềm Điềm chỉ muốn lật lọng, thấy chiêu này hữu hiệu thì lập tức theo cột leo lên: “Thật đấy, hình như sưng lên rồi!”
“Anh xem xem.”
Phương Nghị đi nhanh về phía cô.
Dư Điềm Điềm còn chưa kịp phản ứng, chớp chớp mắt, đợi đến khi Phương Nghị ngồi xuống bên cạnh, cô mới phản ứng lại...
Bỗng nhiên muốn thu chân lại, cũng đã không kịp rồi.
Một tay Phương Nghị có thể nắm hết toàn bộ chân cô, cởi vớ ra, một đôi chân ngọc khéo léo lả lướt bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt, hình như hô hấp của Phương Nghị cũng nặng hơn.
“Em, em khỏi rồi...”
Dư Điềm Điềm chột dạ thử rút chân về.
Đáng tiếc không thể động.
“Nhanh như vậy đã khỏi rồi?”
Phương Nghị cười như không cười.
Dư Điềm Điềm liên tục gật đầu: “Hình như lúc nãy là ảo giác...”
“Điềm Điềm muốn thực hiện hứa hẹn hay là muốn bị trừng phạt vì nói dối?”
Dư Điềm Điềm run lên một cái, thực hiện hứa hẹn... Là điều kiện vừa rồi của Phương Nghị.
“Hình phạt cho việc nói dối là cái gì.”
Phương Nghị nở nụ cười, tay kia thì cầm lấy chân còn lại của cô.
Dư Điềm Điềm hoảng sợ mở to mắt, cô hoàn toàn không nghĩ tới còn có động tác như vậy: “Anh, anh không biết xấu hổ... !”
Mặt cô đỏ lên.
“Điềm Điềm tự chọn.”
Dư Điềm Điềm còn chưa từng bị áp chế như vậy, cô giống con mèo mà ngon giống vậy không còn sức đánh trả: “Hử? Không nói, không nói liền...”
“Em chọn!”
Dưới sự thúc giục của Phương Nghị, Dư Điềm Điềm xấu hổ và giận dữ muốn chết mà gật đầu, ý bảo loại thứ hai.
Phương Nghị cúi đầu cười ra tiếng, Dư Điềm Điềm quay đầu sang một hướng khác, có chết cũng không chịu nhìn.
Không biết nói qua bao lâu, chân cô đều mỏi chết, mới xem như kết thúc.
Cô vùng giãy đứng lên, có chút khập khiễng mà chuẩn bị đứng dậy, ai ngờ đột nhiên Phương Nghị nhấc eo lên, kéo lại lần nữa.
“Ôi! Anh còn muốn thế nào!”
“Hình như Điềm Điềm hiểu lầm rồi...”
“Hình phạt cho việc nói dối mà anh nói nói là ——:
“Thêm, một, tội, nữa.”
Dư Điềm Điềm mở to mắt ra: “Anh, anh không biết xấu hổ! !”
Lúc này cô thật sự nổi giận rồi, lập tức giãy dụa, Phương Nghị lại kéo người lại, ôm vào lòng nhẹ giọng dỗ.
“Trêu em thôi, trêu em thôi.”
Dư Điềm Điềm cảm thấy dinh dính rất không thoải mái, muốn đi tắm, nhưng thật sự là ở trong lòng Phương Nghị quá mức thoải mái. Anh ôm Dư Điềm Điềm vuốt lông cô, tiếng nói ôn nhu lại thoải mái, còn không ngừng vuốt tóc cô, Dư Điềm Điềm có chút mệt.
“Ngoan...”
“Không bắt nạt em...”
Dư Điềm Điềm ở trong lòng anh ngoan ngoãn ừ một tiếng.
“Anh chỉ nhìn thôi... Được không...”
Dư Điềm Điềm được người dỗ vô cùng thoải mái, ở trong lòng Phương Nghị tìm một tư thế nằm dễ chịu, nửa mê nửa tỉnh.
“Ừm...”
Phương Nghị thấy bộ dạng này của cô thì vô cùng yêu thích, kiềm chế lại ẩn nhẫn mà hôn lên môi cô.
Dư Điềm Điềm chỉ cảm thấy có người mở nút áo của cô ra.
Trong không khí đột nhiên rơi vào trầm mặc, nhưng nhiệt độ lại càng ngày càng cao, Dư Điềm Điềm mơ mơ màng màng mở to mắt, lúc này mới ý thức được chuyện gì mới xảy ra.
“Tên khốn khiếp! ! !”
Cả một buổi chiều hôm đó, dấu tay trên gò má trái của Phương Nghị cũng chưa có biến mất.
Sau khi chị cả gả đến nhà họ Kiều, cuộc sống hàng ngày cũng không có nhiều thay đổi, khi bắt đầu làm việc đến giữa trưa mọi người đi đến căn tin, buổi chiều vẫn trở về nhà họ Phương, gọi anh rể cùng lại đây ăn cơm, vì thế nhà họ Phương càng trở nên náo nhiệt hơn.
Trong chớp mắt, mùa đông năm nay cũng tới.
Vào đông, mới sáng sớm Phương Nghị chuẩn bị cho Dư Điềm Điềm một giường chăn nệm bông mới, chăn và nệm giường đều mới tinh, ngủ vừa ấm áp lại thoải mái, Dư Điềm Điềm bây giờ không giống như trước kia dậy sớm, tới mùa đông luôn muốn ngủ nướng trên giường.
"Điềm Điềm, dậy thôi."
Bây giờ Phương Nghị phải dỗ, cô rời giường mới được.
Dư Điềm Điềm dậy rồi nhưng không muốn rời khỏi ổ chăn.
Quần áo đều được Phương Nghị ủ ấm trước, lúc mặc vào không bị lạnh, Dư Điềm Điềm cảm thấy cô ở bên cạnh Phương Nghị lâu rồi cô liền càng giống một đứa trẻ.
Phương Nghị nhìn thấy cô không chịu dậy, đành phải ôm cả người và chăn lên, Dư Điềm Điềm đành giả vờ mới thức dậy, chậm chạp mở mắt, đối diện với ánh mắt mang ý cười của anh.
"..."
Giả bộ ngủ bị nhìn thấu.
"Dậy không nổi, dậy không nổi, thực lạnh!" Dư Điềm Điềm lăn một cái về phía giường.
Phương Nghị bất đắc dĩ, đành phải ra đòn sát thủ.
"Anh dẫn em đi trấn Dân Thủy nhé? Hôm nay anh muốn giết heo."
Dư Điềm Điềm lập tức bò ra khỏi ổ chăn: "Sao anh không nói sớm."
Phương Nghị bất đắc dĩ lắc đầu.
Trại nuôi heo của Phương Nghị đã ra hình dáng, ăn Tết năm nay chính là lúc kiểm tra thành quả.
Dư Điềm Điềm muốn đi xem nhưng Phương Nghị cảm thấy bên kia vừa thối vừa bẩn, nên không chịu dẫn cô đi.
Cô gái trắng trẻo xinh đẹp này, nên dưỡng ở trong nhà.