Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 189: Giao thừa 1

Chương 189: Giao thừa 1




Trong tiếng pháo của đêm giao thừa, năm mới đầu tiên mà Dư Điềm Điềm đi đến thôn Tỳ Bà, cứ như vậy mà lặng lẽ đến.

Cửa sân của sân nhỏ nhà họ Phương kẽo kẹt một tiếng, bị đẩy ra, Dư Điềm Điềm trở mình, biết đây là Phương Nghị đã thức dậy.

Ngày hôm qua và ngày hôm trước cũng có tuyết rơi. Mỗi sáng sớm thức dậy, cổng sân cũng đều có một lớp tuyết rất dày. Mỗi ngày Phương Nghị đều sẽ quét dọn sạch sân. Phương Mạn và Phương Hoài cũng sẽ có nhiều tuyết hơn để xếp người tuyết và ném tuyết.

Cô ngáp một cái ngáp nho nhã, mở mắt ra.

Năm mới rồi.

Vốn dĩ là Dư Điềm Điềm đang định thức dậy, cửa phòng của mình bị đẩy ra nhẹ nhàng, cô lập tức ngã lại xuống giường co rúm lại trong chăn giả vờ ngủ, Phương Nghị không phát hiện ra một chút nào.

Lò lửa mà nhà họ Phương nhóm rất ấm áp, ngày nào Phương Nghị thức cũng đều sẽ cầm lấy quần áo bên ngoài của Dư Điềm Điềm đi hơ một lúc, chờ đến khi cô thức dậy mặc lại thì sẽ không lạnh như vậy nữa.

Anh cầm lấy quần áo như thường lệ chuẩn bị xoay người đi ra ngoài, nhưng ở trong chăn có một cánh tay trắng nõn thò ra túm lấy vạt áo của anh.

Phương Nghị cúi đầu, từ trong chăn có một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ló đầu ra, long lanh nước nhìn anh.

“Tỉnh sớm vậy?” Phương Nghị tiện thể ngồi ở bên mép giường, nhìn cô nói.

"Năm mới mà, phải dậy sớm để chuẩn bị cơm đêm giao thừa..." Dư Điềm Điềm nói với giọng ngái ngủ.

Cô vươn cánh tay ra khỏi chăn, ý tứ đó rất rõ ràng, muốn nhờ anh giúp đỡ, cô không thể tự mình ngồi dậy nổi.

Trong lòng Phương Nghị nhớ đến một từ cái túi yếu ớt, nhưng mà mặt mũi nhuộm lên ý cười, cúi xuống, bế cả người và chăn lên.

"Quần áo hơi lạnh."

Dư Điềm Điềm lắc đầu một cái: "Không sao... Mặc vào một lúc là sẽ ấm ngay. Em còn muốn đi xem thịt khô của em."

Năm nay nhà họ Phương không thiếu thịt khô, đáng tiếc là cũng không dám lộ ra bên ngoài mặt, chỉ chừa lại một ít ở trong thôn chia và một ít của Lý Đại Toàn đưa tới. Một ít để chừa lại đến cơm đêm giao thừa mới ăn, còn có một phần vào ngày hai mươi tám tháng chạp đó Dư Điềm Điềm đã dùng hương liệu và ớt để ướp rồi, chuẩn bị làm thành thịt khô.

Thịt khô mà bà nội Phương làm mới là tuyệt nhất. Mấy sợi thịt ba chỉ bây giờ đang được treo ở sân sau xông cả một đêm, bây giờ đang hong gió. Dư Điềm Điềm rất lo lắng, dù sao thì vẫn phải đi xem.

Chờ cô mặc xong chiếc áo bông nhỏ của mình.

Phương Nghị đã nấu xong nước nóng cho cô, vào đông, nước giếng lạnh thấu xương, nhưng mỗi ngày thức dậy cũng đều có nước nóng, không cần nghĩ cũng biết là ai đã nấu xong giúp cô.

Dư Điềm Điềm rửa mặt xong, chị cả Phương cũng đã trở về.

"Điềm Điềm dậy sớm vậy nha."

"Chị cả."

Dư Điềm Điềm đang thắt đuôi sam, ngoảnh đầu nhìn lại, chị cả và anh rể đều tới, hôm nay nhất định là phải cùng nhau ăn Tết.

Tay của chị Phương nâng lên một con gà và một con vịt, trên tay anh rể cũng xách theo một miếng thịt ba chỉ, còn có...

"Đùi dê?!"

Thợ mộc Kiều cười: "Đúng vậy, vận may năm nay tốt. Có một khách hàng cũ đã gửi tới một cái đùi dê. Hết năm rồi. Hôm nay hãy ăn luôn đi."

Dư Điềm Điềm đi tới nhìn, đó là một cái đùi dê ngon, mỡ nạc đan xen nhau, dùng để nấu canh thì chắc chắn là sẽ không tệ.

Mọi người trong sân của nhà họ Phương cũng đều đã thức dậy, Phương Nghị cầm lấy tất cả những thứ thịt này đến bên cạnh giếng, hỏi Dư Điềm Điềm: "Nên xử lý thế nào đây?"

Hôm nay Dư Điềm Điềm là bếp trưởng, tất cả mọi người trong bữa tối đêm giao thừa đều để cho cô sai bảo.

"Thịt dê để nấu canh, băm thành từng miếng nhỏ, gà thì mổ bụng, vịt cũng vậy."

Phương Nghị là người tuân theo mệnh lệnh của cô nhất, không nói hai lời lập tức bắt đầu làm.

Chị cả Phương cười nói: "Chị đi vào phòng bếp xem một chút."

Trong phòng bếp có một nồi món hầm mà Dư Điềm Điềm đã hầm xong vào ngày hôm qua. Chân lợn, chân gà, chân giò, thịt bò, trứng gà, rong biển, có mặn có chay. Sau khi nấu món hầm chín thì lại ngâm qua một đêm để mùi vị càng thơm hơn và càng đầy đủ hơn.

“Khá lắm, Điềm Điềm, em đây là định làm một bữa tiệc thịnh soạn à?” Chị cả Phương nhìn thấy những thứ thức ăn bày la liệt ở trong phòng bếp kia, kinh ngạc đến mức con ngươi cũng muốn rơi xuống.

Dư Điềm Điềm đi vào: "Thật là khoa trương, chỉ có mười món mà thôi, đại đa số vẫn là món ăn chay. Những thứ thịt mà chị và anh rể mang tới hôm nay sao có thể ăn hết được."

Chị cả Phương cười: "Hầm canh đi. Có thể ăn được tới một hai ngày."

Bà nội Phương cũng từ trong nhà đi ra, thay lên người một chiếc áo bông màu đỏ thẫm, chiếc áo bông này là do Dư Điềm Điềm và chị cả Phương cùng làm. Tất cả cây bông vải ở bên trong đều là mới, mặc lên người rất ấm áp.

"Bà nội năm mới tốt lành!"

Phương Mạn và Phương Hoài đã chạy đến nói ngọt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch