Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 190: Giao thừa 2

Chương 190: Giao thừa 2




Bà nội Phương cười nói: "Chúc Tết để đòi tiền lì xì à? Còn sớm mà!"

Phương Mạn và Phương Hoài lè lưỡi một cái, chạy đi chơi tuyết.

Đối với bữa cơm trưa, Dư Điềm Điềm chỉ đơn giản cắt một đĩa thịt hầm. Mọi nguời ăn cùng với cháo và bánh ngô, những món tích góp sẽ để lại cho buổi tối. Ba mươi tết phải dọn dẹp vệ sinh. Từ trong ra ngoài quần áo bẩn và chăn nệm đều đã được chị cả Phương đổi lại, giặt ở trong sân.

Tuyết đã ngừng rơi, ngày mai nhất định là một ngày nắng đẹp trời.

Giao thừa bây giờ không có cách nào đốt giấy tảo mộ, nhưng trước đó Phương Nghị đã đưa Dư Điềm Điềm lên núi một lần. Các bề trên của nhà họ Phương an nghỉ ở một nơi kín đáo ở trong núi. Bất kể như thế nào đi nữa, hôm nay cũng cần phải bày tỏ tâm ý của mình.

Dư Điềm Điềm khí thế ngất trời đang bận bịu ở trong phòng bếp.

Tất cả sự chú ý của cô đều tập trung vào trên con vịt ở trước mặt, xương ở bên trong thịt vịt đều đã được Phương Nghị lấy ra hết rồi, chỉ còn lại một con vịt mổ bụng toàn là thịt. Lấy một miếng nhỏ thịt ba chỉ, nếp cũng đã ngâm xong từ trước, cho những nguyên liệu nấu này bổ sung vào trong cái bụng đã mở ra của con vịt, sau đó để nấm hương tươi cùng một ít gia vị vào, dùng dây thừng quấn chặt chỗ mở miệng lại một lần nữa, món ăn này được gọi là vịt bát bửu.

Món vịt bát bửu không cần phải hầm canh, bổ sung cho con vịt xong rồi chỉ cần rưới lên một ít nước canh gà và hấp trong vòng nửa tiếng, đợi đến khi toàn bộ các nguyên liệu và thịt vịt đều chín muồi cả trong lẫn ngoài là có thể cho ra lò.

Một con vịt ăn nhiều.

Gà thì vẫn được để ở trong nồi từ từ hầm canh, thịt gà thực sự là một loại nguyên liệu nấu ăn rất đỡ lo ngại. Chỉ cần cho nó đủ thời gian mà không cần bỏ thêm quá nhiều nguyên liệu nấu ăn và gia vị, hương vị vốn dĩ đã thơm ngon của thịt gà kia sẽ từ từ tiết ra theo thời gian. Nước canh gà vàng óng ánh hơi sôi sục, nấm hương phơi khô từ từ thấm vị tươi mới của gà. Sau đó lại rải lên mấy hạt cây kỷ tử đỏ tươi, nguyên liệu nấu ăn ngọt thuần, hương vị đậm đà.

Dù cho cuộc sống ngày thường có nhiều khó khăn nhưng người ngoài lui tới vào ngày này cũng sẽ mỉm cười chào hỏi: "Năm mới vui vẻ".

"Năm mới vui vẻ."

Phương Nghị dọn chiếc bàn tròn lớn ra ngoài, bày ở gian nhà chính. Ở dưới gầm bàn có nhóm một thau lửa, không lâu sau đó, căn phòng rất nhanh đã trở nên ấm áp.

“Phương Mạn, Phương Hoài, vào nhà đi.” Phương Nghị vừa kêu lên ở cửa, hai người đang bận bịu nghịch tuyết lập tức ngoan ngoãn đi vào nhà.

Lòng bàn tay của hai người họ đều đỏ bừng, giờ phút này ngồi ở bên cạnh lò lửa, không ngừng hơ lửa và xoa xoa tay.

“Đem những trái cây và bánh ngọt ở trong tủ kia mang lên bàn hết đi.” Phương Nghị mua rất nhiều bánh ngọt và trái cây ở chợ đen, hai người vừa nghe xong lập tức vui vẻ chạy đến bên cạnh cái tủ, cầm mâm đựng trái cây ra, cẩn thận xếp và bỏ chúng vào ngay ngắn.

Khói bếp lượn lờ trong phòng bếp, mùi thơm không ngừng bay ra, ngay cả bà nội cũng ngồi không nổi nữa, đi tới nhìn Dư Điềm Điềm đã làm gì một chút.

"Bà nội, bà nếm thử một ít cháo gà đi!"

Bà nội Phương nhìn làn khói trắng nóng hổi, cười nói: "Sao con lại làm nhiều vậy."

"Chúc mừng năm mới mà bà, ăn Tết bà cũng đừng trách nữa."

Khéo mắt của bà nội Phương cười ra nếp nhăn nói: "Sao bà lại có thể trách con chứ, để bà tới nếm thử một ít canh."

Dư Điềm Điềm cười, múc một muỗng cho bà nội Phương.

"Ừ không tệ! Tay nghề của con thật là tốt!"

"Bà nội, để con cán lớp vỏ bánh sủi cảo, bà điều chỉnh nhân bánh đi ạ!"

Buổi tối giao thừa phải ăn sủi cảo. Nhân bánh sủi cảo của bà nội Phương là tuyệt nhất, cả nhà ai ai cũng đều thích. Chị cả cũng đi tới: "Bà nội, bà thể hiện tài năng đi!"

Bà nội Phương cười ha hả: "Được, được."

Bà nội Phương nấu ăn cũng ăn rất là ngon, hôm nay vui vẻ, đích thân xuống bếp vớ lấy một nồi thịt miếng đã được hâm lại, hạt tiêu và những lát thịt phủ đều nước sốt, vừa cay vừa thơm.

Sắc trời dần dần tối lại, cơm đêm giao thừa cũng đã lên bàn.

Thịt băm xào cần tây, vịt bát bửu, thịt nguội đồ kho, nồi thịt nấu chín hai lần, rau xanh xào măng tây, rau chân vịt trộn, giá đỗ, còn có một nồi cháo gà và cuối cùng là há cảo trong nồi, thật sự đây được xem như là một chầu cơm đêm giao thừa tốt nhất trong hai mươi mấy năm qua của nhà họ Phương.

Bà nội Phương có chút xúc động, nhớ lại lúc lâm vào cảnh khó khăn trước đây, sao lại có thể nghĩ đến còn có ngày hôm nay, cả nhà vui vẻ hòa thuận cùng ngồi ở trên bàn cơm.

“Mời bà nội nói vài câu!” Chị cả Phương cười nói.

Bà nội Phương cười híp mắt đứng lên, móc ra rất nhiều bao lì xì đóng kín từ trong túi: "Được rồi, được rồi, mỗi người một cái, năm tới sẽ tốt hơn, tốt hơn."

Tất cả mọi người theo thứ tự lần lượt nhận lấy: "Cảm ơn bà nội! Chúc bà nội phúc thọ an khang!" Dư Điền Điềm cười nói.

"Con lại nói ngọt!"

Dư Điềm Điềm liếc nhìn Phương Nghị, Phương Nghị lập tức nói thay cô: "Điềm Điềm nói lời thật lòng đó bà."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch