Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 191: Giao thừa 3

Chương 191: Giao thừa 3




“Hai cái đứa này!” Chị cả chọc chọc vào đầu đứa em trai không có tiền đồ của mình, nói đùa.

Cùng nhau vừa lòng thỏa ý ăn bữa cơm đêm giao thừa, từng cái sủi cảo trắng mập một hạ nồi. Ăn đến mức bụng ai nấy cũng đều tròn trùng trục. Trong đầu Dư Điềm Điềm nghĩ, không tới mấy năm nữa, chờ trong thôn có điện là sẽ tốt thôi. Đến lúc đó là có thể có một chiếc ti vi.

Nguời nhà họ Phương thì lại không dám nghĩ đến, đối với bọn họ mà nói, bữa tối đêm giao thừa này cũng đã đủ xa xỉ rồi.

“Buổi tối dẫn em đi tản bộ để tiêu thực nha.” Dư Điềm Điềm thì thầm vào tai của Phương Nghị, Phương Nghị được sủng ái mà lo sợ, nhìn cô một cái nói: “Được thôi.”

"Em không sợ sao?"

Dư Điềm Điềm nghi ngờ hỏi: "Sợ cái gì? Không phải hôm nay là ngày ba mươi tết sao?"

Phương Nghị cười mà không nói: "Không có gì."

Ăn cơm xong, Phương Nghị quàng cho cô một chiếc khăn quàng cổ thật lớn, che đi nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của Dư Điềm Điềm, rồi mới kéo Dư Điềm Điềm đi ra khỏi sân.

"Bà nội, bọn con sẽ đi dạo quanh đây một chút."

"Sớm trở về nhé!"

Sau khi đi ra khỏi cổng sân, Dư Điềm Điềm mới biết Phuơng Nghị nói sợ là có ý gì, khắp mọi nơi đều là một màu đen thui, nhà nhà đều ở trong nhà để đón giao thừa, trên đường thôn cũng không có quá nhiều người.

Dư Điềm Điềm không tự chủ được mà rụt về bên cạnh Phương Nghị một chút.

"Sẽ không đốt pháo hoa à?"

"Pháo hoa? Ý của em là dây pháo à?"

Dư Điềm Điềm gật đầu một cái, Phương Nghị cười: "Rất ít, đội thượng thống nhất là sẽ đốt một ít. Vẫn chưa đến lúc."

Dư Điềm Điềm túm lấy cánh tay của Phương Nghị đung đưa, lắc lư. Ban đêm mặc dù trời rất tối nhưng có Phương Nghị ở đây, Dư Điềm Điềm vô cùng yên tâm.

"Phương Nghị."

"Hả?"

"Anh hôn em một chút đi."

Tay Phương Nghị cứng đờ, khó tin nhìn cô, Dư Điềm Điềm cười vô cùng ngọt ngào.

"Sao vậy, anh không muốn sao?"

Làm sao lại có thể không muốn? Phương Nghị đột nhiên nhận ra mục đích nàng khi nói ra hai chữ tiêu thực, vậy mà anh lại không hiểu ra ám chỉ của Dư Điềm Điềm.

Anh lập tức ôm người vào trong lòng ngực, nâng niu hôn lên miệng của Dư Điềm Điềm một cái.

Nhưng Dư Điềm Điềm lại không hài lòng lắm: "Không phải kiểu này!"

“Muốn đưa đầu lưỡi ra."

Phương Nghị chỉ cảm thấy cả người hắn đột nhiên nóng như lửa đốt vào một đêm đông, sao còn có nói thêm gì với Dư Điềm Điềm nữa, lập tức ôm bảo bối của mình vào trong lòng, dùng sức hôn xuống.

Xa xa truyền đến một trận reo hò, Dư Điềm Điềm liếc nhìn đồng hồ một cái trong khi thở hổn hển.

Vừa đúng, mười hai giờ.

Đây là ngày đầu tiên của năm 1977.

Mùng một Tết, buổi sáng vẫn còn có thể nghe thấy tiếng pháo nổ đứt đoạn, tối hôm qua khi quay về Dư Điềm Điềm còn uống mấy ngụm rượu trái cây, lúc này khuôn mặt vẫn còn chút đỏ bừng lên, cô quấn tấm chăn ngồi dậy.

“Phương Nghị...”

Vừa nói xong, Phương Nghị liền ôm quần áo xuất hiện trước mặt cô.

“Điềm Điềm dậy rồi sao?”

“Ừ...”

Hôm nay Phương Nghị mặc bộ quần áo mới, trông cực kỳ chỉn chu và điển trai, anh chuyền quần áo của Dư Điềm Điềm từ phía cửa phòng, ánh mắt nhìn ra phía bên ngoài.

“A Nghị.” Quả nhiên bà nội Phương đang gọi anh.

Dư Điềm Điềm lập tức giật mình bò dậy.

“Anh ra ngoài trước đi, em sẽ đến ngay.”

Phương Nghị quay người vào sân giúp đỡ, hôm nay là mùng một Tết, trong thôn đã bắt đầu đi chào hỏi rồi, bây giờ chuyện Dư Điềm Điềm và Phương Nghị đính hôn dường như đã lan truyền khắp cả thôn Tỳ Bà rồi, mùng một Tết có người đến chúc Tết, cô nằm ngủ nướng tất nhiên là không phù hợp cho lắm.

“Điểm tâm đã lấy ra chưa?”

“Đợi một chút, ăn bữa sáng trước đã.”

Kể từ khi hội bốn người tan rã thì quan hệ của nhà họ Phương và mọi người trong thôn cũng từ từ trở nên hòa thuận hơn rất nhiều, cũng tình nguyện qua lại với các dân làng.

Hôm nay nhất định sẽ rất náo nhiệt.

Dư Điềm Điềm đang rửa ráy trong sân, sau khi chải đầu xong đã tết cho Phương Mạn một cái bím tóc thật tốt, nửa năm nay, cô bé này bởi vì đã được bổ sung một số chất dinh dưỡng nên không giống như ngày xưa gầy gò xanh xao, dần dần cũng biến thành một cô gái rồi đấy.

Dư Điềm Điềm mang bánh cảo hôm qua đem ra chiên lại, chiên đến vàng đều hai mặt, lại nấu một nồi cháo trắng thơm lừng, tối hôm qua ăn có chút ngấy nên sáng nay nấu một vài món ăn đơn giản thanh lọc.

Sau bữa ăn sáng, Phương Nghị mở cửa sân ra, các bậc thềm bằng đá trước cửa được quét dọn rất sạch sẽ, các luống rau trong sân đầy ắp, những con gà trong sân chậm rãi đi dạo, bên cạnh còn có một chú chó lớn xinh trai, lâu lâu lại dùng móng vuốt chọc chọc lỗ tai.

Là một cái sân nhỏ yên tĩnh đầm ấm.

Điểm tâm đều do Dư Điềm Điềm đích thân chọn lựa ở sở cung ứng, sợi bánh gạo, bánh bông lan, bánh sơn trà cuộn, còn có kẹo sữa thỏ trắng mà bình thường rất ít khi ăn được!

Đại khai khoảng mười một giờ mấy trưa đã có dân làng lần lượt kéo đến nhà, thật ra mọi người đều đi giáp vòng các nhà ngồi một chút, uống miếng trà, chủ yếu là muốn lấy lộc may mắn cho năm mới thôi.

Khi Ngô Nguyệt đến thì Dư Điềm Điềm đã hết sức vui mừng.

“Xin hỏi có thể vào trong không?”

“Mau vào nào!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch