Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 192: Ảnh gia đình 1

Chương 192: Ảnh gia đình 1




Ngô Nguyệt xách theo một giỏ trứng gà đi vào, người nhà họ Phương đều rất nhiệt liệt hoan nghênh, Ngô Nguyệt nói: “Vừa nhặt đấy, biết cô có trứng gà nhiều nên đừng chê bai nhé.”

“Sao có thể chứ! Cô còn mang đồ tới nữa chứ, thật khách sáo quá!”

“Năm mới mà!”

Ngô Nguyệt ngồi trong sân nhà họ Phương, Dư Điềm Điềm rót cho cô ấy một ly trà: “Uống trà, ăn điểm tâm nào!”

“Được.” Ngô Nguyệt đón lấy ly trà và uống một ngụm.

Đôn Đôn thấy có người lạ đến nhà nên tò mò chạy lên ngửi ngửi, đã lâu rồi Ngô Nguyệt không nhìn thấy nó và kinh ngạc hét lên một tiếng: “Chà, Đôn Đôn đã lớn thế rồi sao.”

Đôn Đôn ngửi ngửi vài cái liền nhận ra mùi của cô ấy nên bắt đầu đưa bụng ra để mặt cô ấy sờ.

“Đáng yêu quá, khi nào cô chuẩn bị để nó sinh thêm chó con nữa? Tôi muốn một con.”

Đôi tay đang rót trà cho cô ấy của Dư Điềm Điềm hơi dừng lại, Đôn Đôn cũng dừng lại, chú chó bỗng chốc có chút ngơ ngác, nó hú lên một tiếng và chạy khỏi lòng của Ngô Nguyệt.

“Ha ha ha ha.” Chị cả và bà nội cười đến mức rơi cả nước mắt.

“Nó là giống đực đấy.” Dư Điềm Điềm cũng cười đến mức không thể đứng thẳng người.

Khuôn mặt Ngô Nguyệt đỏ bừng cả lên: “Đều do tôi! Tôi không chú ý đến! Mèo nhà tôi sắp sửa lâm bồn rồi nên theo thói quen tự cho rằng như thế!”

Dư Điềm Điềm lau nước mắt bên khóe mắt và chú ý đến lời nói của cô ấy: “Mèo nhà cô sắp sinh sao?”

“Đúng vậy, chắc khoảng vài ngày nữa đấy.”

“Thế tôi lấy một con! Phương Nghị, Phương Nghị!”

Phương Nghị đang sửa cái nóc nhà bỗng giật thót mình, cái búa suýt nữa đã rơi mất.

“Sao thế Điềm Điềm?” Anh trèo xuống khỏi cầu thang.

“Mèo nhà Nguyệt Nguyệt sắp sinh rồi, em muốn một con.”

Phương Nghị: “...”

“Được thôi.”

Dư Điềm Điềm trước đó đã muốn có một con mèo, kết quả cái nhà đã nói trước không đủ chia, Phương Nghị đến hơi trễ nên không ôm về được khiến Dư Điềm Điềm buồn bã một thời gian dài.

“Anh sẽ đi sớm một chút.” Lần này Phương Nghị chắc chắn sẽ ôm về cho cô.

Ngô Nguyệt cười nói: “Không cần không cần, còn mấy ngày nữa, tôi mang qua đây cho cô là được rồi.”

Dư Điềm Điềm cười: “Thế thì cảm ơn cô nhé.”

“Hai chúng ta còn khách sáo gì nữa chứ!”

Sau khi Ngô Nguyệt rời khỏi, Phương Nghị mang một chai rượu và điểm tâm chuẩn bị đến chỗ bí thư và nhà đại đội trưởng một phen, trước khi đi Phương Nghị còn nhìn Dư Điềm Điềm vài cái, khiến cô cảm thấy hết sức khó hiểu.

Phương Nghị thấy biểu cảm của cô không có gì thay đổi nên mới mím môi đi ra khỏi sân, chị cả Phương cười nói: “Vừa nãy nó xem em có phải đang giận không đấy.”

“Tại sao em phải tức giận?”

Dư Điềm Điềm có chút ngơ ngác.

“Bởi vì Triệu Mạn Ngọc đấy!”

“...”

Dư Điềm Điềm cũng sắp sửa quên mất con người này rồi nhưng chuyện tới nước này cô không có chút lo lắng, đi thì đi thôi, cô không tin ở nhà họ Triệu, cô em gái kia còn có thể bám lấy Phương Nghị không buông, nếu thật sự như thế thì chính là lỗi của anh!

Phương Nghị vừa đi ra khỏi sân không xa bỗng dưng hắt xì một cái và cảm thấy có chút kỳ lạ.

Buổi tối Dư Điềm Điềm hấp cơm lạp xưởng, lạp xưởng cũng chỉ mới làm vài bữa thôi, bởi vì thịt ba rọi tươi ngon và ruột heo cũng không còn nhiều nữa, tổng cộng cũng chỉ có bốn năm sợi thôi nên Dư Điềm Điềm rất chăm chút, dùng lá thông và vỏ bưởi đi xông, lại phơi khô thêm vài ngày mới có được mấy dây lạp xưởng ngon lành này đấy.

Nhà họ Phương ngoại trừ bà nội Phương thì chưa ai được ăn qua lạp xưởng, khi cơm nấu tới mức gần chín tới thì cắt lạp xưởng thành lát mỏng rồi trải lên trên mặt cơm, sau đó đập thêm một quả trứng gà và tiếp tục hấp.

Cơm được hấp thơm lừng, lạp xưởng nạc mỡ xen kẽ, hấp đến mức ra cả dầu, mùi thơm đặc trưng kèm cơm trắng và trứng lòng đào, cộng thêm cọng rau xanh óng ánh, thơm đến mức khiến người ta muốn đưa lưỡi ra nuốt lấy.

Phương Nghị ăn hết cả nồi cơm trắng, Dư Điềm Điềm trêu chọc anh ăn quá nhiều nên bị Phương Nghị kéo lại hôn một cái.

Đến mùng ba Tết, không khi Tết cũng không còn sôi nổi nữa, mọi người cũng sắp sửa kết thúc việc đi thăm nhà bạn bè, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm còn đến nhà Đậu Tử và nhà Vương Hoa một chuyến, còn đưa cho Tiểu Đậu Tử một bao lì xì.

Đợi đến lúc trên đường về nhà, Dư Điềm Điềm phát hiện phía đầu thôn đặc biệt náo nhiệt, dường như tất cả mọi người đều chạy về phía bên đó.

“Họ đang làm gì thế?”

Phương Nghị tùy tiện tìm một người đồng hương ở thôn Tỳ Bà hỏi một câu, người đồng hương nói: “Ở đầu thôn giúp người ta chụp ảnh đấy! Mọi người đều đang kéo nhau đi xếp hàng!”

Chụp ảnh? Dư Điềm Điềm hơi ngơ ngác.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch