Cô vẫn còn nhớ cô và Phương Nghị lúc ở Thành phố Đức An chụp tấm ảnh, đến bây giờ nó vẫn nằm dưới cái gối nằm của cô.
“Hay là chúng ta đưa cả nhà đi chụp ảnh gia đình nhé?” Dư Điềm Điềm nói.
Phương Nghị nhìn người trước mặt: “Có lẽ không xếp hàng được đâu, bà nội chắc chắn không chịu đi.”
“Cũng phải...tuổi tác bà nội đã cao, nếu đi thì chắc chắn phải đợi rất lâu.”
Phương Nghị nghĩ ngợi một lúc và nói: “Điềm Điềm ở đây đợi anh một chút nhé.”
Dư Điềm Điềm có chút nghi ngờ nhưng Phương Nghị nhanh chóng chạy về phía trước nói gì đó với người chụp ảnh, lại đưa thêm thứ gì đó, lúc này mới quay trở về.
“Anh nói cái gì với anh ta thế?”
“Anh đưa cho anh ta thêm vài đồng, nhờ anh ta sau khi bận xong đến nhà chúng ta chụp, anh ta đã đồng ý rồi.”
Dư Điềm Điềm có chút khâm phục anh, phục vụ tận cửa, cái này đúng là sành điệu đấy.
“Bao nhiêu tiền thế?”
“Anh ta chụp cho người ta là một đồng, anh đưa cho ba đồng.”
Được thôi, hèn chi sau này Phương Nghị trở thành người doanh nhân cộm cán, con người hào phóng nên giúp anh tích lũy không ít các mối quan hệ.
“Bà nội!” Sau khi Dư Điềm Điềm về nhà đã lập tức nói tin tức này cho mọi người trong nhà biết.
Cả nhà nghe xong đều ngơ ngác: “Chụp ảnh sao?”
“Đúng vậy.” Dư Điềm Điềm gật gật đầu.
“Phương Nghị đã nói xong rồi, một lát người ta sẽ đến nhà đấy.”
Chị cả Phương có chút hoang mang, ngược lại bà nội lại vui vẻ gật đầu: “Cũng tốt, cũng tốt, dù sao cũng là năm mới mà, mọi người hãy dọn dẹp một chút nào!”
Dù sao cũng phải chụp hình, vả lại chị cả anh rể còn có Tiểu Mạn, Tiểu Hoài cũng là lần đầu tiên nên cực kỳ căng thẳng, Dư Điềm Điềm nở nụ cười bảo mọi người đi thay áo mới, lại chải đầu tóc thật đẹp cho chị cả và Tiểu Mạn.
“Trông chị thế này có được không?” Chị cả Phương nhìn gương nói.
“Đẹp.” Anh cả Kiều kiên quyết nói.
“Xí, còn cần anh phải nói sao!”
Anh cả Kiều chỉ nhìn chị ấy cười.
Hôm nay Dư Điềm Điềm mặc một cái áo len cao cổ màu xanh dương khiến đường cong eo gợi cảm sắc nét, Phương Nghị mặc cái áo choàng dài màu đen, là do Dư Điềm Điềm mua cho anh đấy, chỉ có lúc chụp ảnh anh mới nỡ lấy ra mặc.
Đợi cả nhà đều chỉnh tề tươm tất thì cánh cửa ngoài sân cũng vang lên tiếng gõ cửa.
“Đến đây!”
Phương Mạn chạy qua đó mở cửa.
Một người đàn ông có khuôn mặt hiền từ đứng ở trước cửa và cầm theo một cái máy ảnh kiểu cũ: “Đây là nhà họ Phương đúng không?”
“Đúng vậy.” Phương Mạn sợ sệt nói, ánh mắt tràn đầy hiếu kỳ ngắm nhìn cái máy ảnh của anh ta.
“Xin mời vào.” Phương Nghị bước qua đó.
“À, được thôi.”
Lúc này cả gia đình đều đang ở trong sân, sau khi người đàn ông chụp ảnh nhìn thấy liền cười nói: “Chụp ảnh gia đình có đúng không?”
Phương Nghị gật đầu: “Đúng vậy.”
“Được, không thành vấn đề, mọi người muốn đứng ở đâu chụp? Trước cửa hay là dưới tán cây trong sân?”
“Anh cứ xem đi.” Dư Điềm Điềm nói.
“Anh chuyên nghiệp, ở đâu đẹp anh cứ chụp cho chúng tôi ở đó.”
Người đàn ông chụp ảnh cười nói: “Cô gái này thật hiểu chuyện, thế thì dưới tán cây vậy, phong cảnh đẹp, ánh sáng cũng rất tốt nữa.”
“Được thôi!”
Cả nhà đi đến dưới tán cây trong sân nhà, bà nội Phương đứng ở phía trước nhất, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đứng ở một bên, chị cả Phương và anh cả Kiều đứng ở một bên, Tiểu Mạn và Tiểu Hoài ngồi xổm ở dưới đất, trong lòng còn ôm lấy Đôn Đôn.
Đôn Đôn cũng được Dư Điềm Điềm sửa soạn cho một phen, lông lá được chải rất mượt mà, còn thắt cho Đôn Đôn một cái nơ con bướm trên cổ, trông cực kỳ điển trai.
“Nào, xích lại gần một chút, đều nở nụ cười nào.”
Người chụp ảnh chỉ huy nói.
Phương Nghị khẽ mím môi và đưa tay ra khoác vai của Dư Điềm Điềm.
Dư Điềm Điềm nhìn anh một cái, khuôn mặt để lộ ra nụ cười rất ngọt ngào.
“Tốt, tốt lắm, đừng nhúc nhích nhé, nào, một hai ba...”
“Tí tách.”
Vào ngày hôm đó, những ký ức tốt đẹp cứ thế đã được đóng khung lại.
Mang chủng tháng năm, sau khi tất cả mọi người đều trải qua một cái Tết đầm ấm hạnh phúc, vừa khai xuân đầu năm đã bắt đầu bước vào một năm lao động bận rộn.
Trong vụ trồng trọt mùa xuân, nhà ăn công xã đã bị tháo rồi, lý do là phải xây dựng nhà ăn lớn hơn, thật ra Dư Điềm Điềm hiểu rõ thêm một khoảng thời gian nữa, tình hình lại khác ngay, cái nhà ăn này có thể trùng tu lại hay không cũng chưa biết được.
Nhưng mà cô cũng coi như đã ‘rời khỏi cương vị", trong vụ trồng trọt mùa xuân đại đội trưởng đã nghĩ đến các công nhân nữ, công việc được phân chia cũng ít, lại cộng thêm Phương Nghị, dường như cô đã hoàn toàn rảnh rỗi.
Đây cũng không phải là chuyện xấu gì, dù sao kỳ thi đại học cũng ở cuối năm, mỗi ngày cô ở nhà họ Phương rảnh rỗi nấu cơm, vuốt ve mèo, đợi Phương Nghị tan làm thì hai người lại ôn tập trong phòng tự học trên tầng gác, ngày tháng trôi qua vừa giản dị vừa an nhàn.