Dư Điềm Điềm đang ôm một con vật đầy lông lá trắng như tuyết và đi xuống từ tầng gác.
“Bà nội! Pudding lại cắn hư đồ rồi!”
Pudding là do Phương Nghị ôm về từ nhà Ngô Nguyệt vào tháng hai, con mèo nhà Ngô Nguyệt sinh một lần ba bốn con, Dư Điềm Điềm lựa con mèo cái màu trắng tinh và đặt tên là Pudding.
Sau khi Pudding đến nhà họ Phương Nghị đã trở thành bảo bối của mọi người.
Bà nội còn chưa bước ra khỏi phòng, phía sau sân đột nhiên xuất hiện một con chó lớn màu vàng đen.
Không phải Đôn Đôn còn có thể là ai chứ?
Kể từ khi Pudding đến nhà họ Phương, Đôn Đôn lập tức biến thành một người cha già vậy, thương yêu chiều chuộng cục lông trắng tinh này, ngày nào cũng quanh quẩn bên chỗ ngủ của nó, lâu lâu lại đưa lưỡi ra liếm liếm, tình cảm ái mộ thì không cần phải nói nhiều nữa.
Ai nấy trong nhà đều cười, e rằng có lẽ Đôn Đôn đã xem Pudding là Lượng Lượng, nhưng mà mỗi khi nhắc đến tên Lượng Lượng trước mặt Đôn Đôn thì nó đều giả vờ nghiến răng nhưng được một lúc sau lại chạy về phía chuồng mèo bảo vệ Pudding.
Khi Dư Điềm Điềm bế Pudding xuất hiện ở sân thì Đôn Đôn đã vội vã chạy vòng quanh dưới chân cô.
Dư Điềm Điềm có chút cạn lời nhìn nó: “Làm gì thế! Pudding cắn hư cái áo len của Phương Nghị rồi! Người cha già như mày chạy không khỏi trách nhiệm đâu!”
Đôn Đôn kêu lên vài tiếng và trở nên gấp gáp hơn.
Dư Điềm Điềm mặc kệ nó và một mình bế Pudding đến sân nhà ngồi xuống, giở miệng nó ra dưới ánh sáng rực rỡ và kiểm tra hàm răng của chú mèo con.
Dư Điềm Điềm chỉ muốn kiểm tra xem liệu Pudding có phải đang cần mài răng hay không nhưng trong mắt Đôn Đôn, đó chính là đang trừng phạt cục cưng cục vàng của nó, nó không ngừng dùng móng vuốt kéo kéo cái ống quần của Dư Điềm Điềm, còn gâu gâu chạy vào trong nhà cầu cứu.
Nó kéo bà nội đi ra ngoài.
“Thằng quỷ này, mày lại muốn làm cái gì thế.” Bà nội Phương nhìn bộ dạng này của Đôn Đôn đều lắc lắc đầu khóc cười không xong.
Dư Điềm Điềm tỏ ra thất vọng: “Bà đừng quan tâm đến nó, nó chỉ là nhớ Lượng Lượng nên mới ở đó nhõng nhẽo thôi.”
“Gâu!” Đôn Đôn bắt đầu phản đối nhưng tiếc là chiêu trò này Phương Nghị chịu nhưng Dư Điềm Điềm không chịu, cô tự mình quay Pudding một vòng: “Bà nội xem này, nó cứ cắn đồ suốt thôi, có phải là thiếu chất dinh dưỡng nào đó nên phải ăn thêm cái gì hay không?”
Bà nội nở nụ cười đi đến bên cạnh Pudding và ôm nó lên xem rồi cười nói: “Không thiếu cái gì cả, con nhóc này dùng sữa bò nuôi lớn đấy, cao quý lắm! Bà thấy nó đang mọc răng nên phải mài răng thôi.”
Lúc Pudding vừa đến nhà họ Phương thì đàn bò vừa cho sữa, sản lượng cũng khá nhiều, ngày nào chị cả Phương cũng mang về được một ít, vừa hay có lợi cho thằng nhóc này.
“Thế phải làm sao đây?” Ở thời đại này vẫn chưa có cây mài răng.
“Không sao cả, cho nó một cái cây nhựa là được.”
“Có được không?...” Trong lòng Dư Điềm Điềm có chút lo lắng, trong cây nhựa liệu có độc hay không đây.
“Có rồi!” Dư Điềm Điềm đột nhiên nhớ ra.
“Đưa cho nó cắn cái áo khoác không cần của Phương Nghị.”
Bà nội Phương khóc cười không xong: “Có lãng phí quá không đấy, cái áo tốt như thế cơ mà.”
“Cái áo đó cũng đã nát rồi, không sao đâu.”
Bà nội Phương lắc lắc đầu và mặc kệ cô.
Nói Tào Tháo thì Tào Tháo đến, cánh cửa sân sau nhà họ Phương cạch một tiếng, là Phương Nghị trở về nhà.
“Cài gì hư đấy? Để anh sửa lại.”
Anh chỉ nghe được một nửa câu chuyện, Dư Điềm Điềm liền bật cười một cái: “Nóc nhà hư rồi!”
Phương Nghị ngơ ngẩn nhìn nhìn ngôi nhà, Điềm Điềm lại trêu chọc anh rồi.
Đôn Đôn Đôn thấy Phương Nghị trở về giống như tìm được vị cứu tinh vậy, nó hú lên một tiếng và chui vào lòng Phương Nghị.
Nhưng tiếc là lúc này người Phương Nghị mồ hôi nhễ nhại nên không muốn ôm nó, Đôn Đôn viện cứu binh cũng không được nên uất ức nằm lăn lộn trong sân nhà.
“Anh đừng quan tâm tới nó, nó muốn lừa anh cho ăn thịt khô đấy.”
Dư Điềm Điềm thấy Phương Nghị có chút mềm lòng nên vội vàng dặn dò.
Mặc dù trong lòng Phương Nghị thương Đôn Đôn nhưng trong nhà này Dư Điềm Điềm là lớn nhất, vì vậy anh chỉ còn cách trao đổi ánh mắt với Đôn Đôn một cái, Đôn Đôn bò dậy trong sự bất lực.
“Trên bàn có điểm tâm đấy!” Dư Điềm Điềm hét lên một tiếng.
Phương Nghị rửa mặt xong liền đi vào trong nhà, trên bàn có sẵn nước mát để nguội, còn có bánh phục linh.
Lúc này điểm tâm đối với các gia đình đã không còn là thứ quý hiếm gì nữa, nhà nào cũng có thể ăn nổi.
Phương Nghị thay bộ quần áo đi tắm rửa, cảm giác mát mẻ cực kỳ, sau khi ăn xong đã đi vào phòng của Dư Điềm Điềm, đang độ tháng năm, trong phòng Dư Điềm Điềm tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của hoa chi tử, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái trong lòng.