“Sau khi có Pudding thì em có chút thiên vị rồi.” Phương Nghị ngồi xuống bên cạnh Dư Điềm Điềm, giống như người cha già đang thảo luận chuyện mang thai đứa thứ hai vậy.
Dư Điềm Điềm ngẩng đầu lên nhìn anh một cái: “Em có sao?”
Phương Nghị gật gật đầu rất nghiêm túc.
Dư Điềm Điềm chịu không nổi bật cười: “Em làm gì có thiên vị, Pudding còn nhỏ mà, vả lại Đôn Đôn rõ ràng còn nhớ đến Lượng Lượng mà không dám thừa nhận, em chỉ đang ép nó đi tìm lại vợ của mình thôi!”
Phương Nghị mím môi: “Nhà họ Vương sắp chuyển đi rồi.”
Tay của Dư Điềm Điềm hơi dừng lại: “Chuyển đi sao?”
“Ừ, phải vào thành phố.”
“Thế Lượng Lượng làm thế nào?”
“Anh đang định nói với em có thể sẽ không mang Lượng Lượng đi, bây giờ trong thành phố đang thực hiện việc làm hồ sơ nên khá là rắc rối.”
Dư Điềm Điềm hiểu rồi, cô nhìn ra ngoài sân một cái.
“Thế thì lợi cho nó rồi!”
Phương Nghị cũng chịu không nổi phải bật cười: “Khoan hãy nói với Đôn Đôn, để nó tự mình đi tìm.”
Dư Điềm Điềm cười nói: “Ý hay đấy.”
Phương Nghị ngồi dưới khung cửa sổ lặng lẽ nhìn Dư Điềm Điềm vuốt ve mèo, anh bất giác nhếch môi cười nói: “Anh định tháng tám sẽ giao toàn bộ bên trại nuôi heo cho Đậu Tử, em thấy thế nào?”
Dư Điềm Điềm ngẩng đầu lên nhìn anh một cái: “Em cảm thấy được đấy.”
“Nhưng mà anh nỡ sao?”
Phương Nghị cười: “Có cái gì mà không nỡ chứ, quá mệt mỏi rồi, vả lại chẳng phải em nói cuối năm phải thi đại học sao?”
Dư Điềm Điềm gật đầu, đúng vậy, Phương Nghị sắp lên đại học rồi, công việc này chắc chắn không thể làm lâu dài, tiền thì kiếm không hết nên không cần phải cố sống cố chết nắm lấy không buông, vả lại đối với Đậu Tử mà nói thì là điều tốt nhất.
“Đúng rồi, em đang tính nói với anh, anh còn nhớ Trình Hữu Đạo không?”
Phương Nghị khẽ chau mày, rõ ràng là không nhớ.
“Chính là người yêu của Lưu Tri Ý đấy, đang làm việc ở cục văn hóa.”
Phương Nghị nhớ ra rồi.
Trong lòng Dư Điềm Điềm khỏi nói rất đắc ý, khi đó cô bỗng có ý nghĩ lướt qua ở bưu điện, không ngờ lại giúp cô một việc rất lớn.
Nửa năm nay, cô cứ mang vé sữa bột đổi được đều đưa cho Lưu Tri Ý, dần dần cũng xây dựng được tình cảm sâu đậm với Lưu Tri Ý.
Mấy ngày trước, Lưu Tri Ý nhờ người nói cho cô biết Trình Hữu Đạo đã chuyển công việc, bây giờ đang làm chủ nhiệm xưởng của công xưởng dệt may, Dư Điềm Điềm lập tức nhớ đến chị cả, không biết với tài nghệ của chị cả liệu có thể vào làm việc ở công xưởng dệt may hay không.
Cô mang ý nghĩa của mình nói cho Phương Nghị biết, anh có chút do dự: “Phải xem ý của chị cả thế nào đã… còn có anh rể.”
“Tất nhiên rồi, em sẽ hỏi sau nhưng đã có con đường này rồi.”
Phương Nghị thấy bộ dạng lanh lợi đắc ý của cô và chịu không nổi vuốt mũi cô một cái.
Buổi tối Dư Điềm Điềm làm mì kéo tay, cả gia đình ăn xong bữa cơm êm đềm trong sân nhà, Dư Điềm Điềm còn nấu thêm một nồi canh bí đỏ ninh nhừ, khi bỏ vào miệng mềm nhuyễn ngọt thanh.
Dư Điềm Điềm ném cho Phương Nghị một cái ánh mắt, Phương Nghị cố tình nói lớn: “Nhà họ Vương sắp vào thành phố rồi, không biết Lượng Lượng có đi theo vào thành phố hay không nhỉ.”
Đôn Đôn đang gặm xương trong chuồng chó bỗng lập tức dóng tai lên, dóng tai lên rất cao.
“Hả? Lượng Lượng phải vào thành phố sao? Thế chẳng phải sẽ rất khó trở về sao?”
“Ừ, rất khó đấy.”
Cả người của Đôn Đôn đều cứng đờ.
“Ái chà, tiếc quá, nói gì thì nói, em cũng lâu lắm rồi không gặp Lượng Lượng, chú chó trắng nhỏ xinh xắn, ái chà...”
Diễn xuất của Phương Nghị và Dư Điềm Điềm cực kỳ khoa trương, đến bà nội Phương cũng nhìn ra nhưng tiếc là chó lại không có được suy nghĩ phức tạp như thế, đợi đến khi Dư Điềm Điềm vừa nói xong, Đôn Đôn đến xương cũng không thèm gặm nữa, nó gào lên một tiếng rồi quay đầu bỏ ra ngoài.
Cái tốc độ này nhanh như tia chớp.
Dư Điềm Điềm cười đến mức rớt nước mắt.
Phương Nghị cũng chịu không nổi bật cười và chuyền cho Dư Điềm Điềm một ly nước: “Điềm Điềm, đừng mắc nghẹn đấy.”
Dư Điềm Điềm vội vàng xua tay: “Mắc cười quá, để nó kiêu ngạo sao! Ái chà không được rồi, cười đến mức đau bụng quá.”
Bà nội Phương cũng chịu không nổi bật cười: “A Nghị làm gì mà ngơ ngác thế, còn không mau khiêng gỗ chuẩn bị xây chuồng chó đi!”
Phương Nghị nở nụ cười vâng một tiếng.
Đến buổi tối, quả nhiên Lượng Lượng đã đến.
Chú chó trắng kiêu hãnh mạnh mẽ gừ một tiếng đi vào trong sân nhà, trông phong độ cực kỳ.
Bà nội Phương rất thương yêu nó, lập tức tiến lên: “Ngoan nào, lần này coi như chính thức vào nhà của tao rồi đấy.”
“Gâu gâu!”
Đôn Đôn cẩn thận e dè đi phía sau.
Nó ngẩng đầu lên liền nhận lại nụ cười trêu đùa của cả nhà, nó lại gào lên một tiếng và chui vào trong ổ của mình.