Ngày tháng cứ thế trôi qua, sân nhà họ Phương càng ngày càng náo nhiệt, ngày nào cũng tràn đầy tiếng cười đùa vui vẻ.
Đến mùa hè, công việc bên trại nuôi heo cũng coi như kết thúc, hôm đó Phương Nghị lén lén lút lút kéo Dư Điềm Điềm vào phòng khóa cửa lại, khiến Dư Điềm Điềm trừng mắt nhìn anh một cái, còn tưởng anh muốn làm cái gì nữa.
Phương Nghị họ khụ khụ một cái, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm.
“Thời gian qua nuôi heo kiếm được đấy, còn có một phần chưa lấy về, sau này sẽ do Đậu Tử phụ trách nhưng anh cũng sẽ được chia chút tiền hoa hồng.”
Dư Điềm Điềm mở ra trong sự tò mò, một; hai; ba; bốn số không trên cuốn sổ tiết kiệm khiến cô hoa hết cả mắt.
Không ngờ một năm qua Phương Nghị lại tích cóp được một vạn đấy.
Đây đúng là, đúng là con số trên trời đấy.
Cho dù là người đến từ tương lai như Dư Điềm Điềm thì sống ở thời đại này lâu rồi, ít nhiều cũng khó tránh khỏi bị con số trên trời này làm cho choáng váng.
“Sao nhiều thế!”
“Thịt heo bán được giá, trên cơ bản heo ở chợ đen đều do bên của anh bán ra, bây giờ không giống như trước kia, người ăn nổi thịt heo rất nhiều nên tất nhiên là kiếm được cũng khá nhiều.”
Dư Điềm Điềm rất kinh ngạc nhưng con số này đúng là sự thật, nó chứng minh cho sự nỗ lực bất kể mưa gió, đi sớm về muộn trong một năm vừa qua của Phương Nghị.
Rõ ràng Phương Nghị cũng rất kích động, anh liền ôm lấy Dư Điềm Điềm và hôn cô một cái.
Phương Nghị lập tức gật đầu: “Tất nhiên rồi, sau này anh kiếm được nhiều tiền hơn đều đưa cả cho em!”
Dư Điềm Điềm đưa tay ra quàng cổ anh.
“Anh nhớ nói lời phải giữ lấy lời đấy...”
Giọng nói của cô thỏ thẻ dịu dàng, đầu Phương Nghị nóng bừng lên, anh ôm cô vào trong lòng và hôn lên.
“Tiền là cái gì chứ, mạng cũng đưa cho em cả.”
Khi nhắc đến thứ giải khát nhất trong mùa hè thì không gì sánh bằng ăn dưa.
Năm nay ruộng dưa của thôn Tỳ Ba còn được mùa nhiều hơn trước kia, nhà nhà thay phiên cử người đi trông coi ruộng dưa lần đã luân phiên hai ba lượt, hôm nay lại đến phiên của nhà họ Phương.
Bà nội Phương cực kỳ đau lòng, buổi tối trông coi ruộng dưa thì không có cách nào ngủ được, người sẽ không thể chịu đựng được. Bà chuẩn bị sẵn đồ đuổi muỗi và cái đệm: “Đừng có thật tâm trông coi như vậy, bây giờ không có ai hái trộm dưa đâu, đi dạo mấy vòng là được rồi.”
Dư Điềm Điềm không biết xấu hổ mà còn nói hai lần trước trông coi ruộng dưa cô cũng ngủ một đêm. Toàn bộ quá trình đều toàn là Phương Nghị trông coi. Cô nhận lấy đồ đạc nói: “Cảm ơn bà nội!” Sau đó lập tức chạy đi tìm Phương Nghị.
Lúc này vẫn còn là hoàng hôn, Phương Nghị vẫn còn đang bận bịu ở ngoài đồng mà chưa ăn cơm.
Năm nay tình hình trong thôn năm nay lặng lẽ phát sinh thay đổi, mấy thôn còn có mấy đội thượng không nhắc tới, thật ra thì dưới sự ủng hộ của đại đội trưởng và bí thư chi bộ thôn, các khu vực nội đồng đã thay đổi thành trồng một ít rau cải và lương thực có giá trị, lại học hỏi được kỹ thuật trồng rau trong nhà kính từ trong thành, lại mở ra nhà xay bột, từ lúc cày bừa vụ xuân đến giờ, đã không được nghỉ ngơi.
Dư Điềm Điềm thường xuyên đi đưa cơm cho anh.
Lúc đi ngang qua bờ ruộng, mấy thím nhìn thấy cô ôm bao lớn bao nhỏ thì cười hỏi: "Mang cái gì đấy?"
“Tối nay phải trông coi ruộng dưa, nhân tiện đi đưa cơm cho Phương Nghị.” Dư Điềm Điềm cười đáp.
Cơ bản là thôn Tỳ Ba cũng đã biết về chuyện của cô và Phương Nghị, cũng đều cười, trêu ghẹo: "Khi nào thì đãi tiệc đây!"
Dư Điềm Điềm cười, không đáp lại, đi qua bờ ruộng thật dài.
Ruộng rau bên kia có một đám đàn ông vây quanh, mọi người đã làm xong công việc của một ngày, đang ngồi bên ruộng rau nghỉ ngơi, vừa uống trà vừa hàn huyên, còn có người rút tẩu thuốc ra.
Có một lần trên người của Phương Nghị nhuộm mùi tẩu thuốc, Dư Điềm Điềm ngửi một cái đã ra ngay, còn tưởng rằng anh cũng đã học theo cái tật xấu này, chỉnh đốn Phương Nghị một trận, sau đó mới biết đó là của đàn ông ở trong thôn. Sau khi bà nội Phương biết thì không khỏi lắc đầu, thuốc phiện hại chết người, làm sao chuyện này lại xảy ra chứ...
Nhưng mà dù sao đi nữa thì tẩu thuốc cũng chỉ là để cho người ta nâng cao tinh thần, người trong nhà dặn dò Phương Nghị tới lui, nhưng vẫn có chút không yên lòng.
Dư Điềm Điềm nhìn thấy người đàn ông rút tẩu thuốc ra kia không biết là vô tình hay hữu ý mà đi tới đứng bên cạnh Phương Nghị, nhìn từ xa cũng thấy phát bực, lập tức không định đi tới đó nữa mà đứng tại chỗ.