Phương Nghị ở trong đám người nhanh chóng ngẩng đầu lên, nhìn qua một cái lập tức tập trung sự chú ý vào Dư Điềm Điềm ở cách đó không xa. Trên gương mặt vốn dĩ là nghiêm túc của anh thoáng qua một tia cười giống như tuyết lạnh băng tan vậy, lập tức nhấc chân lên đi về phía Dư Điềm Điềm.
"Sao lại tới sớm vậy? Không phải nói là đợi anh về sao."
Dư Điềm Điềm khịt mũi hai cái: "Đưa cơm cho anh đó."
Phương Nghị thấy cô vừa cầm hộp cơm lại vừa vác chiếu rơm, vội vàng nhận lấy tất cả đồ đạc: "Em đã mệt rồi."
“Có một chút.” Dư Điềm Điềm nói nhỏ.
Những người đàn ông ở trong cánh đồng rau cũng cười nhìn tới, còn cùng nhau trêu ghẹo: "Vận may của Phương Nghị thật là tốt. Cưới được một cô gái ở trong thành."
"Điều kiện người Phương Nghị cũng không tệ mà, nhìn gương mặt đó chút đi!"
"Lời nói này, điều kiện của đồng chí Dư thì kém hơn sao?"
Bên kia năm mồm bảy miệng thảo luận, cứ như là không nhìn thấy hai người bên này.
Phương Nghị dẫn cô đến phía dưới bóng cây và mở hộp cơm kia ra. Ở nhà đã không thiếu thịt, mấy ngày nay làm việc lại cực khổ, cơm nước mỗi ngày cũng có thể nhìn thấy thức ăn mặn, Điềm Điềm làm thịt heo hầm và thịt khô đều là tuyệt nhất, hòa lẫn với vị cơm thơm ngọt mềm dẻo, là sự hưởng thụ sau một ngày mệt mỏi.
“Ăn từ từ thôi.” Dư Điềm Điềm bóc cho anh một trái chuối tiêu.
"Sáng nay Đậu Tử đưa tới, anh mau nếm thử một ít đi."
Phương Nghị giải quyết hộp cơm chỉ trong vài hớp, uống một tách trà thảo mộc lớn, lại nhận lấy trái cây trong tay Dư Điềm Điềm.
“Một hồi nữa đi trông coi ruộng dưa.” Phương Nghị nhìn cô bằng ánh mắt chứa sự cưng chiều.
Dư Điềm Điềm gật đầu: "Đúng vậy, em mang theo dầu cù là, không thì sẽ có nhiều muỗi."
"Đừng sợ, có anh."
Dư Điềm Điềm trừng mắt nhìn anh một cái, anh còn không biết xấu hổ mà nói vậy... Lần trước trông coi ruộng dưa, hai người ở trong ruộng dưa làm liều một phen, hại cô bị muỗi đốt hết mấy cục.
Hiển nhiên là Phương Nghị nhớ đến cảnh tượng trong ánh mắt của Dư Điềm Điềm, anh lúng túng ho khan một tiếng, xóa sạch đi ký ức ướt át khỏi tâm trí.
"Thời gian vẫn còn sớm, anh đưa em đi xuống sau núi một vòng."
"Để làm gì?"
Hái rau dền.
Ánh mắt của Dư Điềm Điềm sáng rực lên. Rau dền vào tháng bảy, tháng tám là tươi non nhất. Rau dền ngâm với trứng muối, ăn cùng với bánh bao nhân thịt heo hoặc là trực tiếp làm thành rau trộn đều là những món ăn kèm giải nhiệt rất ngon miệng. Vừa nghe nói đến chuyện này, Dư Điềm Điềm bắt đầu cảm thấy có hứng thú.
Đáy mắt của Phương Nghị thoáng qua một tia cười, tính tình trẻ con, mỗi lần nghe thấy được chuyện mới lạ, còn có thể hăng hái hơn một chút, gặp phải chuyện chán ngấy như trông coi ruộng dưa, Dư Điềm Điềm cũng không tình nguyện lắm.
Đương nhiên là Dư Điềm Điềm không biết mình đã bị Phương Nghị oán thầm, còn vui vẻ đi theo anh lên trên núi, đồi núi này lại cách chỗ trông coi ruộng dưa không xa, một lát nữa xuống núi cũng vừa vặn đúng giờ.
Dư Điềm Điềm mới vừa cơm nước xong, đi đi cũng có chút đi không nổi, cô liếc nhìn Phương Nghị, thực là kỳ lạ sao tinh lực của anh lúc nào cũng dư thừa như vậy.
“Phương Nghị.” Dư Điềm Điềm gọi anh một tiếng.
Phương Nghị quay đầu lại, trên trán lấm tấm mồ hôi nhưng lại tăng thêm mấy phần nam tính.
"Mệt hả?"
“Ừ.” Dư Điềm Điềm thẳng thắn thừa nhận.
Phương Nghị cưng chìu lắc đầu, đi tới trước mặt cô ngồi xổm xuống: "Tự mình đi xuống núi một lúc đi."
“Không sao!” Dư Điềm Điềm vui vẻ nhào tới, Phương Nghị đỡ cô một cái, tiếp tục đi lên trên núi.
Có rất nhiều rau dền, hơn nữa cũng không khó tìm. Nào là rau dền xanh, rau dền đỏ, cũng có rau dền có màu sắc sặc sỡ, chỉ cần kiên nhẫn đi đào đi bới thì chỉ trong chốc lát là có thể ngắt xuống được rất nhiều.
Đáng tiếc Dư Điềm Điềm là một người sợ côn trùng, mùa xuân đi lên núi tìm nấm thì không sao, nhưng mùa hè lên núi, thì cô lập tức có chút hối hận.
Chờ đến lúc Phương Nghị đã ngắt đầy một cái giỏ nhỏ, Dư Điềm Điềm bên này mới có một cái.
Cô nhanh trí một cái, thừa dịp lúc Phương Nghị không chú ý, nắm lấy một bó rau dền to ở trong giỏ của anh thả vào trong giỏ của mình, sau đó nói với anh: "Em hái đủ rồi! Anh phải cố gắng lên nhé!"
Phương Nghị cũng không quay đầu lại mà nói: "Được, vậy em nghỉ ngơi một lát đi."
Dư Điềm Điềm cong cong môi hài lòng.
Phương Nghị lại ngắt một bó to bước tới, liếc nhìn chiếc giỏ nhỏ của Dư Điềm Điềm, như không có chuyện gì xảy ra.