Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 198: Trông coi ruộng dưa 3

Chương 198: Trông coi ruộng dưa 3




“Em lợi hại không?” Dư Điềm Điềm ríu rít ở bên cạnh anh nói.

“Lợi hại.” Phương Nghị vẫn không phát hiện ra.

Dư Điềm Điềm hừ hừ hai tiếng, không nói nữa.

"Đi thôi, xuống núi?"

"Ừ!"

Dọc đường đi, Dư Điềm Điềm vẫn còn đang quan sát gò má của Phương Nghị, liếc trộm vài cái, chờ đến lúc đi tới trên một con đường thưa thớt nhà ở, cuối cùng thì Phương Nghị mới mở miệng nói: "Làm ăn trộm cũng được đó, sao vẫn còn rình trộm?"

Gương mặt của Dư Điềm Điềm lập tức đỏ bừng: "Anh, nói ai ăn trộm!"

Phương Nghị quay đầu lại, buồn cười nhìn cô: "Anh nói ăn trộm."

Dư Điềm Điềm: "..."

Không mắc lừa mà còn diễn kịch với cô.

Dư Điềm Điềm tức giận, quyết định quay đầu không để ý đến anh nữa, Phương Nghị cũng không thuận theo, bốn phía không người, đây chính là thời cơ rất tốt để trừng trị tên trộm.

Một khắc đồng hồ sau, Dư Điềm Điềm che miệng lại, trong mắt đỏ ửng, cảm thấy rau dền ở trong giỏ của mình cũng không còn thơm nữa.

Vì những cọng rau dền này, mà thua thiệt chết rồi!

Mặt trời lặng lẽ xuống núi, trăng sáng đã từ từ leo lên cao. Hai người đi tới ruộng dưa, tìm được một chỗ quen thuộc, Phương Nghị thành thạo trải chiếu rơm xuống, sau đó quay người lại đi đến cách đó không xa, vác tới mấy cây trúc.

"Anh định làm gì vậy?"

Lần trước Dư Điềm Điềm bị mấy con muỗi đốt thảm, Phương Nghị đã âm thầm hạ quyết tâm nếu như còn đến trông coi ruộng dưa nữa, anh sẽ dùng mấy cây trúc làm thành một cái lều đơn sơ che chắn cho Dư Điềm Điềm, mang theo một mảnh mùng phủ lên, bao nhiêu có thể che chắn được một chút.

Dư Điềm Điềm phấn khích: "Đây là một cách hay, để em giúp anh một tay!"

Sau hai mươi phút bận rộn, một chiếc “lều mùng” đơn sơ đã được dựng lên.

"Thoải mái quá---" Dư Điềm Điềm thích ý nói một câu, tay Phương Nghị đang buộc mùng run lên một cái, trong lòng nóng bỏng liếc nhìn Dư Điềm Điềm.

Hừ.

Đó là suy nghĩ đen tối của anh.

Dư Điềm Điềm dựa vào trên tấm chiếu, cũng bôi dầu cù là lên cổ tay và cổ chân, gió đêm từ từ thổi đến, sao có thể là không thoải mái được.

Phương Nghị cũng chui vào trong mùng, ôm lấy cô.

"Phương Nghị, những từ đơn mà em đã dặn anh phải học thuộc lòng, anh đều đã thuộc hết rồi đúng không?"

"Đúng."

"Em không tin, anh đọc thuộc cho em nghe đi."

Phương Nghị: "..."

Trước kia Phương Nghị chưa từng tiếp xúc qua tiếng Anh, mặc dù học hành chăm chỉ nhưng cũng rất ít khi mở miệng, Dư Điềm Điềm lúc nào cũng cười nhạo anh là người ngọng tiếng Anh.

Lúc này, bị Dư Điềm Điềm ép không còn cách nào khác, Phương Nghị mở miệng đọc thuộc vài câu.

“Tốt lắm.” Dư Điềm Điềm kinh ngạc nhìn về phía anh.

Được người yêu mình khích lệ, hai mắt Phương Nghị sáng rực lên: "Thật không?"

"Thật chứ! Không ngờ anh lại tiến bộ nhanh như vậy, sao lúc nào anh cũng không có tự tin vậy?!"

Phương Nghị ho khan một tiếng, vậy thì sau này anh sẽ luyện tập nhiều hơn.

"Được rồi!"

Phương Nghị lại đọc thêm mấy tờ bài văn với Dư Điềm Điềm. Số học của Phương Nghị đã tiến bộ rất thần tốc. Có vài đề cần phương pháp thông minh. Dư Điềm Điềm cũng không giải được. Phương Nghị đã dạy cô.

Hai người đã học một lúc lâu dưới một chiếc màn đơn sơ, Phương Nghị đứng dậy và nói rằng anh phải đi bổ một quả dưa.

Quả dưa đã được ướp lạnh trong dòng suối nhỏ vào sáng sớm, bổ ra từ ở giữa, để lộ ra phần ruột dưa đỏ tươi.

"Nhìn không tệ!"

Dư Điềm Điềm lấy chiếc muỗng đã chuẩn bị sẵn ra, đào chính xác từ ở giữa ra một muỗng và đút cho Phương Nghị.

“Em ăn đi.” Phương Nghị lúc nào cũng quen để lại cho cô một miếng ngọt nhất, đương nhiên là Dư Điềm Điềm cũng biết nên không nỡ với anh.

Dưa hấu to ngọt đã ướp lạnh, trong lòng Phương Nghị lại càng ngọt ngào hơn.

Anh nhận lấy dưa hấu từ trong cái muỗng của Dư Điềm Điềm, sau đó sáp lại gần và trao cho Dư Điềm Điềm một nụ hôn có hương vị dưa hấu.

Dưới ánh trăng, Dư Điềm Điềm cũng há miệng ra, hai người cùng nhau chia sẻ một miếng dưa hấu nhỏ này, môi răng vừa lạnh như băng vừa ngọt ngào, chim vỗ cánh bay đi, cũng không nỡ quấy rầy đôi uyên ương đang dựa vào nhau thân mật.

"Điềm Điềm, khi nào thì có thể thi vào trường cao đẳng?"

"Mùa đông."

"Được rồi…"

"Sao vậy?"

"Có hơi lâu."

"... Anh cũng đã học tốt lắm rồi sao? Còn nói câu này."

"Không phải, chủ yếu là muốn cưới em."

"..."

"Mùa hè sắp trôi qua rồi..."

“Hả?"

"Cho nên, cũng không còn bao lâu nữa đó! Đồ đại ngốc!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch