Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 199: Thi đại học 1

Chương 199: Thi đại học 1




Tháng Mười thu hoạch, từng đợt lúa chín vàng, hình ảnh những người lao động cần mẫn trên đồng ruộng không ngừng xuyên qua, mọi người tràn ngập vui sướng khi được mùa đồng thời cũng tính toán xem năm nay thu hoạch được bao nhiêu.

Cây hoa quế trong sân nhà họ Phương nở hoa hương thơm nức mũi, Pudding bây giờ cũng trổ mã thành đại cô nương xinh đẹp giống như Dư Điềm Điềm, mỗi ngày ở trong sân ưu nhã liếm lông, phơi nắng.

Đôn Đôn và Lượng Lượng là hai cái oan gia, người truy người đuổi, Tiểu Bạch và Tiểu Hôi cũng trưởng thành, còn sinh thêm một bảo bảo nhỏ. Chuồng gà và chuồng vịt nhà họ Phương cũng mở rộng ra, bây giờ cộng lại cũng hơn mười mấy con.

Sau khi nhà ăn bị hủy thì cũng không được xây lại, nghe tin tức phong phanh, có thôn đã thực hành mỗi hộ tự cấp, chỉ là không nói ra bên ngoài. Có một nơi triển khai thì sẽ có nơi thứ hai, mỗi nhà đều tích cóp chờ chính sách mở cửa, không muốn lại cùng ăn chung nồi.

Dư Điềm Điềm đi ra khỏi phòng cho gà vịt ăn, Đôn Đôn bị Lượng Lượng đuổi theo chạy tới bên người cô sủa gâu gâu, Dư Điềm Điềm nói: "Hai vợ chồng son cãi nhau, đừng kéo theo chị."

Đôn Đôn là con chó bị vợ quản nghiêm, mỗi lần bị Lượng Lượng ăn hiếp xong sẽ chạy tới tìm Dư Điềm Điềm và Phương Nghị tố cáo.

"Lượng Lượng mang thai, em để em ấy đánh đi." Dư Điềm ngồi xổm xuống, sờ đầu Đôn Đôn.

Tháng Sáu liền phát hiện ra Lượng Lượng có thai, lúc đó làm mọi người nhà họ Phương vui vẻ vô cùng, không lâu trước đây Đôn Đôn còn là một con chó con, bây giờ trở thành một ông bố rồi.

Bà nội Phương vui vẻ liền giết một con gà trong ngày hôm đó, Dư Điềm Điềm làm thành thịt gà viên cho Lượng Lượng bồi bổ. Tới tháng Mười, Lượng Lượng không đánh lại Đôn Đôn nữa, mỗi lần đều là Đôn Đôn phối hợp chơi với Lượng Lượng, sự cưng chiều bộc lộ ra bên ngoài.

"Điềm Điềm."

Bây giờ Phương Nghị còn chưa tan tầm, Dư Điềm Điềm nhìn một vòng bên ngoài, là Ngô Nguyệt.

"Tiến vào đi." Dư Điềm Điềm vội vàng đón cô ấy.

"Cá mới bắt lên liền mang tới cho cô." Ngô Nguyệt đi vào, trên tay cầm cái rổ, bên trong có hai con cá trích tung tăng nhảy nhót.

"Gần đây cô hay cho tôi đồ ăn, tôi thấy ngại quá."

Ngô Nguyệt cười đi vào sân: "Cô thôi đi, đồ cô tặng cho tôi, tôi đều cảm thấy tặng cô thế này vẫn còn không đủ."

"Khách sáo không? Hình như có chút."

Ngô Nguyệt ngồi xổm xuống chọc Lượng Lượng và Pudding, "Hai bảo bối nhỏ nhà cô thật làm người khác muốn yêu thương."

Dư Điềm Điềm tìm một bồn lớn bỏ cá vào, cô cười nói: "Thôi, ở nhà còn có một con nữa, còn rất mẫn cảm."

Quả nhiên Đôn Đôn dùng ánh mắt u oán nhìn Ngô Nguyệt, nó ủy khuất nằm sấp xuống.

Ngô Nguyệt cười to, Dư Điềm Điềm nhìn thấy nhiều không nói, tiết mục "Tranh sủng" này mỗi ngày luôn diễn ra một lần.

Dư Điềm Điềm và Ngô Nguyệt ngồi trong sân uống trà, Dư Điềm Điềm pha một ấm trà cây kim ngân, mùa thu uống nhuận tràng, rất thích hợp.

Lúc hai người nói chuyện vui vẻ nhất, cửa sân liền vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, cô lo lắng mở cửa sân nhà họ Phương ra.

"Hai người còn đang nói chuyện sao. Không nghe nói gì hả?"

Là Dương Đan.

Cùng lúc đó tiếng thông báo trong thôn vang lên.

"Các thôn, các đội mời chú ý, tin tức mới nhất, căn cứ tin tức từ Trung Ương, từ ngày bốn đến ngày bảy tháng Tám năm 1977, người lãnh đạo phụ trách giáo dục đưa ra "công tác tuyển sinh đại học là giai đoạn bồi dưỡng nhân tài quan trọng nhất," chú ý mười sáu từ này, không cần bỏ qua, thống nhất việc khôi phục thi đại học từ.."

"Thi đại học được khôi phục rồi!"

Bên kia giống như cũng thực sự rất kích động, một đống lời nói ở giữa trực tiếp bị người khác bỏ qua, có người đoạt micro, nói trọng điểm, thông báo chuyện mấu chốt nhất.

Thi đại học được khôi phục.

Bà nội Phương sau khi nghe được động tĩnh cũng đi ra ngoài phòng, Dư Điềm Điềm, Ngô Nguyệt và Dương Đan cùng nhìn nhau, đồng thời cùng bùng nổ hét chói tai.

"A!!!"

"Là thật!"

Dư Điềm Điềm cũng có chút giật mình, mấy ngày nay cô bận quá, thiếu chút nữa liền quên mất hôm nay, hôm nay là ngày hai mươi mốt tháng Mười, là ngày thi đại học được khôi phục.

"Bà nội, thi đại học được khôi phục rồi."

Bà nội Phương cũng vô cùng kích động, nước mắt chảy dài: "Phải, phải, bà nghe được rồi."

Toàn bộ thôn Tỳ Ba sôi trào lên, thanh niên tri thức ở đại đội bên kia cũng điên rồi, mấy người tuổi trẻ khiêng cái cuốc chạy vội từ ngoài ruộng về, từng đợt hô to "Vạn tuế" muốn đem màng tai của cô làm hỏng.

Dư Điềm Điềm lập tức mặc áo khoác: "Cháu đi tìm Phương Nghị."

Nói xong cô liền chạy ra ngoài sân.

Nhưng cô còn chưa kịp chạy ra ngoài liền nhìn thấy Phương Nghị chạy về tới.

Cả người anh toàn mồ hôi, trên tay áo còn dính bùn đất, anh thở phì phò, hiển nhiên là chạy về tới.

"Điềm Điềm."

Trên gương mặt anh tuấn của Phương Nghị đầy mồ hôi, ánh mắt lại rạng rỡ sáng ngời, thi đại học thật sự được khôi phục, đất nước không có từ bỏ bọn họ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch