Dư Điềm cũng mặc kệ có người ngoài ở đây, cô kích động ôm anh một cái.
"Em không nói dối mà."
Sau khi vui vẻ trôi qua, mọi người mới lập tức hỏi: "Phía trên nói khi nào thi đại học?"
"Tháng Mười Hai."
"Vậy không phải chỉ còn lại có một tháng?"
Mọi người bình tĩnh lại, đột nhiên ngẩng đầu lên cùng nhìn về phía Dư Điềm Điềm.
Nếu không phải được tin tức từ trước của Dư Điềm Điềm, khả năng hiện tại bọn họ còn không có ôn tập....
"Điềm Điềm, cô chính là nữ thần của tôi."
Dương Đan tiến lên ôm lấy Dư Điềm Điềm một phen, thiếu chút nữa làm Dư Điềm Điềm hít thở không thông.
"Được rồi."Bà nội Phương đi tới.
Bà nội cũng thật vui vẻ: "Mấy đứa sắp tới tiếp tục nhiệm vụ ôn tập, bà đi nấu cơm cho."
"Để cháu." Cửa sân bị đẩy ra là chị cả đã về.
"Cháu nghe được thông báo liền vội chạy về. Cháu liền biết mà."
Chị cả Phương vừa mang tạp dề vừa đi tới chỗ chuồng vịt: "Giết con vịt đi. Ăn gà hoài cũng ngán."
"Cuộc sống quá thoải mái? Ăn gà đến ngán luôn?"
"Đây không phải là vì có chuyện tốt à?"
Dư Điềm Điềm kéo tay Dương Đan, Ngô Nguyệt ngồi xuống, cô cũng gọi Phương Nghị tới gần.
"Sắp tới nhất định sẽ có rất nhiều người mượn sách vở, mọi người đừng lộ ra nhiều quá."
"Không đâu." Dương Đan và Ngô Nguyệt nửa năm nay dính không ít hào quang từ Dư Điềm Điềm, cũng nhìn được không ít sách ôn tập, đương nhiên không thể với Phương Nghị và Dư Điềm Điềm mỗi ngày chăm chỉ cực khổ đọc sách.
"Tôi đoán mai mốt giấy, sách vở bút mực ở trong thành nhất định không mua được, mọi người nhất định phải để ý."
Vừa rồi Dương Đan và Ngô Nguyệt luôn tự hỏi vấn đề này, bây giờ Dư Điềm Điềm vừa nhắc nhở, hai người lập tức muốn đi dự trữ vài hòm.
Bà nội Phương cười nói: "Hôm nay hai đứa cũng ở lại ăn cơm đi, thêm náo nhiệt."
Ngô Nguyệt và Dương Đan trong lòng vô cùng vui vẻ tất nhiên cũng muốn ở lại nhưng bây giờ là thời điểm đối với hai người không thể lãng phí dù là một phút hay một giây, hai người uyển chuyển từ chối ý tốt của bà nội Phương, bà nội Phương cũng hiểu rõ.
Đợi hai người đi rồi, bà nội Phương mới nhìn về phía cháu trai và cháu dâu tương lai, "Hai đứa nhanh vào phòng học bài đi. Từ hôm nay trở đi, Điềm Điềm không cần ra ngoài, cơm cũng để bà làm cho, anh Nghị mỗi ngày đúng giờ đi ra ngoài làm việc đúng giờ về nhà, mỗi ngày phải học đủ tám giờ."
Dư Điềm Điềm nói: "Bà nội thật thời thượng. Đều biết tám giờ luôn."
"Đứa nhỏ này. Đi nhanh."
Dư Điềm Điềm cười đi vào phòng với Phương Nghị.
"Tốt thật." Phương Nghị nhìn sách trên bàn, tâm tình vẫn chưa hồi phục.
"Xem ra lúc trước anh không tin lời em nói, em đã nói là nhất định sẽ khôi phục thi đại học mà." Dư Điềm Điềm cố ý cười nói.
Phương Nghị nhìn vào mắt cô: "Không phải, anh chỉ cảm thấy... Giống như là mơ."
Dư Điềm Điềm trong lòng vô cùng vui vẻ, cô ôm cổ Phương Nghị, cô hôn mặt anh một cái: "Bây giờ còn mơ không?"
Trong lòng Phương Nghị nóng lên, anh muốn tiếp tục ôm cô hôn một cái liền bị Dư Điềm Điềm chặn lại.
"Anh còn muốn nằm mơ, nhanh học bài đi."
So với người trong thôn Tỳ Ba còn điên cuồng, nhà họ Phương vẫn còn rất bình tĩnh, hiện tại Dư Điềm Điềm đối với kỳ thi đại học rất có tự tin, trước mắt cũng chỉ là giai đoạn củng cố.
Chị cả Phương và bà nội Phương ở trong bếp hứng thú hầm canh thịt: "Dùng củ cải nấu canh thịt vịt, để Điềm Điềm và anh Nghị bồi bổ cơ thể. Lại nấu thêm một miếng thịt khô."
Chị cả Phương vừa chặt thịt vừa nói: "Dạ."
Trong tất cả các môn, Dư Điềm Điềm không thích chính trị nhất, cô vừa nhìn thấy sách liền mệt mỏi, bây giờ cô mới mở sách ra liền muốn ngủ gật.
Phương Nghị nhéo mũi cô: "Không được lười biếng."
"Ai nha hôm qua học lâu như vậy hôm nay nghỉ ngơi một lát."
Phương Nghị lại không cho phép cô lười biếng: "Bây giờ mọi người trong thôn đều biết, mọi người đều giành giật từng giây để học tập, chúng ta phải nắm chặt thời gian."
"Nhưng chúng ta đã học trước nửa năm rồi."
"Vẫn không đủ, kiến thức là vô cùng vô tận."
Dư Điềm Điềm ngẩng đầu nhìn anh một cái, cô không thể không bội phục Phương Nghị, anh mới học hơn nửa năm, lại tiến bộ thần tốc, hơn nữa tư tưởng chính trị giác ngộ còn cao, rất khắc chế.
Dư Điềm Điềm không thể so với anh.
"Lúc trước anh không dám mơ mộng, nơi như trường đại học người như anh chạm không tới."
Dư Điềm Điềm mới nằm xuống bàn liền đột nhiên nghe thấy Phương Nghị nói.
"Có thể đọc sách, có thể gặp được em, có thể tới trường... Những chuyện này dù ở trong mộng anh cũng không dám mơ, anh sợ khi mở mắt ra cũng chỉ có thể cõng sọt tre lên núi nhặt củi."
Dư Điềm Điềm nghe đến đó liền nhịn không được cười ra tiếng: "Anh yên tâm, cho dù không có thi đại học anh cũng sẽ không nhặt củi cả đời đâu. Mà dù anh có nhặt củi cả đời, em cũng nguyện ý ở cạnh anh."
Lời này vừa thẳng thắn lại ngọt ngào, làm Phương Nghị nhìn cô thật sâu.