Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 201: Đại học 1

Chương 201: Đại học 1




"Nhưng bây giờ nhà nước cho anh cơ hội, anh nhất định nắm thật chắc." Biểu tình Phương Nghị nghiêm túc hơn bao giờ hết, Dư Điềm Điềm cũng bị anh lây nhiễm mà ngồi thẳng lưng lên.

Cô vẫn luôn biết, Phương Nghị vừa chăm chỉ, chính trực lại còn có khả năng, cho dù là thời điểm nào anh đều có thể tỏa sáng, nhưng hình ảnh Phương Nghị bây giờ vẫn khắc sâu trong đầu cô, làm Dư Điềm Điềm cũng bị lây nhiễm.

"Được, em ôn tập cùng anh." Dư Điềm Điềm cười trộm, ngồi thẳng lưng, nghiêm túc mở cuốn sách ở trước mặt ra, cầm bút lên.

Đáy mắt Phương Nghị hiện lên ý cười: "Giờ thì đợi chút, lúc nãy em nói nếu anh đời này chỉ nhặt củi em vẫn nguyện ý ở cạnh anh là thật sao?"

"..."

Bầu không khí học tập lại bị phá hủy.

"Giả đó." Dư Điềm Điềm dùng sách gõ đầu anh, liền bị Phương Nghị cản lại, lộ ra nụ cười ấm áp.

...

Cuối mùa thu không khí lạnh lẽo tới từng đợt.

Thời gian liền tới tháng Mười Hai, những thí sinh tham gia thi đại học hôm nay đều mang một trái tim nóng bỏng, ngay cả cơn gió lạnh cũng không ngăn cản được sự nhiệt tình của họ, đi vào trường thi trước khi cửa đóng lại.

Dư Điềm Điềm quấn quanh cổ chiếc khăn thật dày, cô đứng ở cửa trường thi nói tạm biệt với Phương Nghị: "Thi xong em ngoan ngoãn đứng ở đây đợi anh." Phương Nghị lại dặn dò vài lần.

"Em biết rồi, em sẽ không chạy lung tung."

Dư Điềm Điềm nhìn thấy thời gian không sai biệt lắm, liền giục anh chạy nhanh đi vào.

"Điềm Điềm!" Phương Nghị hô một tiếng.

Dư Điềm Điềm quay đầu nhìn lại.

"Cố lên."

Ngày mười, tháng Mười Hai năm 1977, Dư Điềm Điềm đứng trước cửa trường thi nở một nụ cười ngọt ngào với đối phương.

"Anh cũng vậy, cố lên."

Tiếng xe lửa từ phía xa xuyên qua ga tàu vang lên, hôm nay trên sân ga người đến đưa đón so với bình thường đông hơn rất nhiều.

Mùa xuân năm 1978, nhóm sinh viên đầu tiên sau khi thi đại học được khôi phục hôm nay phải rời xa quê hương, tiến về khắp bốn phương tám hướng của đất nước, Dư Điềm Điềm và Phương Nghị hôm nay cũng lên đường, cả nhà họ Phương đều đi ra ngoài ga đưa tiễn.

Trong phòng chò, Phương Nghị đứng dậy: "Vào kiểm phiếu rồi, bà nội, mọi người trở về đi."

Bà nội Phương được chị cả Phương đỡ, bà run rẩy đứng lên từ ghế sau: "Được, A Nghị, mang tiền rồi đúng không, qua đó nhớ chú ý cẩn thận, còn có Điềm Điềm, sau khi tới nơi nhớ gửi điện báo bình an... Cầm tiền và phiếu cất ở chỗ kín nhất, đừng làm rớt...."

Dư Điềm Điềm và Phương Nghị nhìn nhau, hai người không nhịn được cười, mấy lời này, từ tối qua bà nội Phương vẫn nhắc mãi, Dư Điềm Điềm đều thuộc rồi.

"Bà yên tâm đi, có anh Nghị nữa mà." Dư Điềm Điềm nói đúng, có Phương Nghị ở đây, chính là điều làm người khác yên tâm nhất.

Anh mang theo hành lý của anh vào Dư Điềm Điềm, túi lớn túi nhỏ toàn bộ đều phân loại rõ ràng, giấy chứng nhận và tiền đều cất ở bên người, thông tin và giấy báo nhập học của hai người đều để ở vị trí an toàn nhất, Dư Điềm Điềm một chút đều không cần lo lắng.

Chị cả Phương cười: "Được rồi, nhà ta cuối cùng cũng có hai người sinh viên. Bà nội yên tâm đi, xe lửa tới rồi."

Tiếng còi càng lúc càng gần, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm không dám trì hoãn, mọi người cùng tiễn họ tới sân ga.

"Bà nội về nhà đi." Phương Nghị đứng ở cửa xe lửa giơ tay tạm biệt bà nội và chị cả, ánh mắt bà nội đỏ hoe, không ngừng vẫy tay với hai người, chị cả, anh rể, Tiểu Mạn, Tiểu Hoài, đều ở sân ga nhìn bọn họ, mũi Dư Điềm Điềm cũng đỏ lên, cô liền nhớ tới một câu nói: "Từ đây quê hương lại chẳng còn có mùa xuân hạ."

Phương Nghị tìm được chỗ ngồi liền đem đồ của hai người chuẩn bị thỏa đáng, anh cầm tay Dư Điềm Điềm ngồi xuống.

Nhìn thấy bộ dạng của Dư Điềm Điềm, Phương Nghị nhịn không được nắm mũi nhỏ của cô: "Ngày hôm qua ai thề với anh hôm nay nhất định sẽ không khóc?"

"Em không có khóc nhè!" Dư Điềm Điềm biện minh, nhưng cô càng nói đôi mắt lại càng đỏ hoe.

"Ai nha, anh nhìn xem bà nội và mọi người đi chưa, em không dám nhìn."

Xe lửa còn chưa rời đi, trên sân ga người đưa tiễn vẫn còn đứng yên, lúc này cửa sổ xe lửa trước khi khởi hành có thể mở ra, Phương Nghị hơi duỗi đầu ra bên ngoài một chút, chị cả nhìn thấy anh lập tức lại vẫy tay: "Đừng nhìn, nguy hiểm lắm, về chỗ đi."

Dư Điềm Điềm nhịn không được cuối cùng cô cũng nhìn thoáng qua, đúng lúc này xe lửa chầm chầm khởi hành, mọi người vội vàng giơ tay ra bên ngoài cửa sổ xe lửa, dường như muốn lại nhìn xem người ở lại nhiều thêm một chút.

Cho tới tận khi rời khỏi sân ga, Phương Nghị mới đóng cửa sổ lại, Dư Điềm Điềm hít hít cái mũi: "Không biết khi nào mới tới nghỉ hè nhỉ?"

Phương Nghị dở khóc dở cười nói: "Còn chưa nhập học, em liền muốn nghỉ hè rồi?"

"Anh không muốn về nhà à?"

Phương Nghị trầm mặc.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch