Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 202: Đại học 2

Chương 202: Đại học 2




"Điềm Điềm ăn trái cây đi."

Phương Nghị đổi đề tài, bóc trái cây cho cô, Dư Điềm Điềm chậm chạp nhận lấy, cô biết trong lòng Phương Nghị khẳng định cũng khó chịu, chỉ là anh không thể hiện ra bên ngoài thôi.

Thư thông báo trúng tuyển của Dư Điềm Điềm và Phương Nghị đã được gửi tới nhà họ Phương một tháng trước, hai người đều trúng tuyển vào đại học A, làm bà nội Phương vui vẻ vô cùng. Phương Nghị đăng ký khoa kiến trúc, Dư Điềm Điềm là khoa tiếng Trung.

Không chỉ có bọn họ, sinh viên trong thôn Tỳ Ba hôm nay cũng đều lục tục xuất phát, Dương Đan trúng tuyển trường đại học B, Ngô Nguyệt trúng tuyển đại học C. Trường học của ba người cách nhau cũng gần, tới đại học, có thể thường xuyên liên lạc.

"Em ăn không hết, anh ăn đi." Xe lửa chậm rãi di chuyển, Dư Điềm Điềm ăn được một nữa lại không tiếp tục ăn nữa, Phương Nghị nhận lấy, sau đó đưa cho cô một chén nước.

Bây giờ hai người đi xe lửa tới thành phố A mất ba ngày, nhưng vì vé xe lửa mua rất khó, chỉ mua được hai vé ngồi cứng. Sau khi Phương Nghi giúp Dư Điềm Điềm cất đồ xong, anh liền đứng lên nói muốn đi vệ sinh.

Phương Nghị ghé vào một góc, sau đó đi tới toa tàu nằm. Anh dùng công phu mồm mép rất lâu mới có thể dùng giá gấp đôi đổi một phiếu giường nằm, sau đó cầm phiếu giường nằm "Được đến không dễ" này trở lại toa ngồi cứng.

Anh dẫn Dư Điềm Điềm qua.

Dư Điềm Điềm vô cùng ngạc nhiên, anh mới đi ra ngoài một lát liền có thể đổi về một phiếu giường nằm, cô vo cùng vui vẻ ôm cánh tay Phương Nghị: "Hai chúng ta nằm đối diện hả?"

Phương Nghị mím môi lại: "Anh chỉ đổi được một phiếu, em ngủ đi, anh ngồi là được."

Nụ cười của Dư Điềm Điềm biến mất: "Nếu ngủ thì ngủ cùng nhau. Anh ngồi thì em cũng ngồi."

Phương Nghị bất đắc dĩ: "Ngoan."

Thân thể anh có thể tùy tiện ngồi dựa vào tường là ngủ được, có chỗ để ngồi đã không tệ.

"Lại đổi thêm một phiếu..."Dư Điềm Điềm cầm tay anh năn nỉ.

"Buổi tối anh muốn em một mình ở đây hả?"

Phương Nghị bị chặn họng, chuyện này...Anh thực sự không nghĩ tới. Nếu để một mình Dư Điềm Điềm ở lại đây, anh làm không được.

"Hai người vừa mới kết hôn sao? Nhìn thật xứng đôi." Một bà thím nằm giường bên cạnh cười nói.

"Phải, chúng cháu vừa mới kết hôn." Dư Điềm Điềm lập tức nói.

Phương Nghị nhìn cô một cái thật sâu, anh gật đầu theo: "Phải, thím có thể đổi với cháu được không?"

"Có thể chứ." Vừa rồi lúc Phương Nghị tới đổi phiếu bà thím này đã chú ý tới, thanh niên này ra tay hào phóng, trả gấp đôi số tiền, bây giờ là thời đại này kiếm tiền không dễ dàng, còn không có ít người nguyện ý tìm anh để đổi.

Đổi phiếu xong, có hai cái giường, thêm một cái bàn, Dư Điềm Điềm cảm thấy mỹ mãn.

Trên giường có một cậu nhóc ôm một cái bánh bột bắp đứng ở bàn bên cạnh, Dư Điềm Điềm niềm nở: "Em tới đây ngồi đi."

Cậu bé kia nhếch miệng cười với cô.

"Điềm Điềm có đói bụng không?" Phương Nghị hỏi.

"Em không đói, lát nữa hãy ăn."

Phương Nghị lấy ra một cái bánh hạch đào đưa cho cô: "Vậy em ăn chút điểm tâm đi."

Dư Điềm Điềm vui vẻ, cô nhận lấy liền chia cho cậu bé kia một nửa, lại sờ đầu cậu bé.

Cha mẹ của cậu bé vô cùng kích động, bắt đầu nói chuyện với Dư Điềm Điềm và Phương Nghị: "Hai người là muốn đi học đại học à?"

"Sao anh chị biết?" Dư Điềm Điềm tò mò hỏi.

Người phụ nữ kia cười nói: "Hôm nay xe lửa hơn một nửa đều là sinh viên, hơn nữa hai người còn trẻ tuổi, xinh đẹp, nhất định không sai."

Dư Điềm Điềm nhấp môi nói: "Cảm ơn."

"Không cần khách sáo, sinh viên thật tốt, thật hâm mộ."

"Hai người mới hết hôn à?"

Lại bị hỏi đến vấn đề này, Dư Điềm Điềm lúc này mới cảm thấy ngượng ngùng, Phương Nghị nhìn cô một cái, anh nhếch miệng cười: "Phải."

Dư Điềm Điềm cúi đầu cam chịu.

Kỳ thật về chuyện lãnh chứng, hai người tính toán đi tới thành phố A lại làm, chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.

"Thật là tốt."

...

Ba ngày sau, Phương Nghị cầm tay Dư Điềm Điềm đi xuống xe lửa.

Sáng sớm ở thành phố A tràn ngập tinh thần phấn chấn của người trẻ tuổi, khắp ga tàu hỏa đều có người cưỡi xe đạp, tiếng chuông linh đinh linh đinh, tiệm cơm bên đường cái so với trước kia càng nhiều, sương trắng bốc lên nghi ngút, bánh bao, bánh quẩy, bánh đường, tiếng rao hàng hết đợt này tới đợt khác.

"Điềm Điềm, chúng ta ăn sáng không?"

"Em muốn ăn tào phớ."

Mấy ngày này tâm trạng Dư Điềm Điềm không tốt, Phương Nghị chăm sóc cố rất tốt, lúc này cô ngủ cũng rất ngon, còn duỗi người.

Phương Nghị dẫn cô tới một cửa hàng bán đồ ăn sáng ở gần nhà ga, niên đại này con người còn rất thành thật, cũng không bởi vì buôn bán ở gần ga tàu mà tăng giá, tào phớ non mịn, tươi mới, giá cả lại không cao.

Ăn xong bữa sáng, hai người xuất phát đi tới địa chỉ ghi ở trên tờ giấy thông báo trúng tuyển.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch