Trường đại học A ở thành phố A rất có tiếng, tùy tiện hỏi một người đều có thể hỏi thăm được. Phương Nghị ôm gần hết hành lý, không bao lâu liền đi tới cổng lớn.
"Tới rồi."
Cổng trường đại học A chen chúc, có vài cái lều trại đón người đặt ở cổng trường, mỗi người tới đưa tiễn trền mặt đều tràn ngập nụ cười vui vẻ.
"Bạn học, bạn ở khoa nào?"
Phương Nghị dẫn Dư Điềm Điềm tìm được phòng trên tờ thông báo, có bạn học nhiệt tình muốn giúp Dư Điềm Điềm xách hành lý, kết quả Phương Nghị đều một mình ôm hết, anh còn gật đầu nói cảm ơn với họ.
Dư Điềm Điềm đi theo phía sau lưng Phương Nghị không nhịn được cười, thần sắc Phương Nghị nhàn nhạt không nhìn ra được anh là có đang vui vẻ hay không.
"Anh vì sao lại không vui rồi?"
Phương Nghị: "..Không có."
"Anh có."
"..."
Phương Nghị im lặng một lát, lại nói: "Điềm Điềm, sau khi chúng ta kết hôn liền dọn ra ngoài ở được không?"
Ánh mắt Dư Điềm Điềm mở to nhìn anh: "Ai cũng muốn cùng anh ra ở chung? Ở đây không phải có ký túc xá sao?"
Hơi thở trên người Phương Nghị có chút kích động: "Điềm Điềm muốn ở cùng anh."
Anh lại cường điệu thêm một lần, có ý tứ không cho cự tuyệt, vòng em Dư Điềm Điềm hơi mềm xuống: "Nói sau đi ~"
Phương Nghị mím môi, anh đuổi kịp bước chân vui vẻ của Dư Điềm Điềm đi phía trước.
Vườn trường ở đại học tràn ngập hơi thở xa lạ, bạn học nữ, bạn học nam đều có thể thoải mái nói đùa, Phương Nghị giúp Dư Điềm Điềm dọn hết hành lý lên lầu sáu của ký túc xá, dọn dẹp mất một lúc lâu.
"Nghỉ ngơi một chút." Dư Điềm Điềm đưa cho anh một cái khăn lông ướt, bây giờ là cuối xuân, có chút nóng.
Phương Nghị lau mồ hôi, anh giúp Dư Điềm Điềm quét dọn vệ sinh, sau đó hai người mới ra khỏi ký túc xá.
"Sau này anh lại không thể đi vào." Dư Điềm Điềm cười trêu chọc, Phương Nghị ánh mắt sâu thâm trầm nhìn cô một lúc lâu.
"Không sao, dù sao thời gian em về đây cũng không nhiều."
"..."
Dư Điềm Điềm không muốn để ý tới anh, tâm tư của cô nhiều lắm. Vừa mới tới trường đại học, tự nhiên muốn cùng các bạn tạo quan hệ, nhưng Phương Nghị lại rất sốt ruột.
Ký túc xá của Phương Nghị cách Dư Điềm Điềm hai tòa nhà, mười hai phòng, mười hai người một phòng, lúc anh tới đã có không ít người dọn vào ở, mọi người đều tới từ bốn phương, còn là nhóm sinh viên đầu tiên, đều có chút thưởng thức lẫn nhau, nhiệt tình giới thiệu giúp đỡ Phương Nghị dọn dẹp.
Phương Nghị cũng nhận ý tốt của họ.
Tạm thời trong phòng chỉ có năm bốn năm người, thu dọn xong liền lôi kéo tay Phương Nghị cùng nhau xuống lầu nói là muốn đi tới nhà ăn ăn cơm, một đám người kề vai sát cánh đi xuống dưới lầu liền nhìn thấy Dư Điềm Điềm đứng dưới tán cây cười vẫn tay với anh.
"Phương Nghị, em ở đây."
Mấy người nam sinh còn lại nhìn thấy Dư Điềm Điềm đồng thời hút khí lạnh.
"Đây, đây là đối tượng của anh?" Người hỏi là Tiền Đại Tài, vừa rồi lúc ở ký túc xá lúc tự giới thiệu, mọi người đều trêu chọc nói tên anh ta vừa nghe liền biết cha mẹ anh ta rất thích tiền.
"Là vợ của tôi."
"Oa, anh Nghị được đó."
“Anh thật là may mắn quá đi.”
"Chắc chỉ có anh là người duy nhất ở đây đã có vợ đi.?"
Vương Tiểu Quân ngượng ngùng gãi đầu: "Tôi cũng có vợ rồi."
Trong đám người lại lần nữa phát ra âm thanh hâm mộ.
Phương Nghị nói: "Cảm ơn mọi người, hôm nào đợi mọi người đông đủ, chúng ta lại cùng nhau ăn bữa cơm, tôi đi trước đây."
"Được được anh mau đi đi."
"Không có chuyện gì so với vợ quan trọng."
Phương Nghị cười cười, xoay người chạy về phía Dư Điềm Điềm.
Dư Điềm Điềm hỏi: "Là bạn cùng phòng của anh hả?"
"Ừ."
"Vậy có muốn cùng nhau ăn cơm không, anh mời mọi người cùng ăn, xã giao."
Phương Nghị mím môi: "Mọi người còn chưa đủ, đợi đủ rồi lại mời."
Dư Điềm Điềm nghĩ nghĩ cảm thấy cũng phải.
"Chúng ta đi đâu ăn cơm? Hay tới nhà ăn?"
Phương Nghị lắc đầu: "Ngày đầu tiên, anh dẫn em ra ngoài ăn, còn phải gửi điện báo về nhà."
Dư Điềm Điềm nhớ tới lời dặn của bà nội: "Vậy được, dù sao nhà ăn ngày nào ăn cũng được."
Phương Nghị muốn dẫn Dư Điềm Điềm ra ngoài ăn còn có một nguyên nhân, dù sao cũng đi tới thành phố A, chỗ mới cũng sẽ gặp gỡ chuyện mới lạ, bây giờ thuận tiện nhìn nhiều một chút, sau này sẽ có ích.