Hai người ra khỏi cổng trường đại học A, chuyện đầu tiên là đi tới bưu cục cấp điện báo về thôn Tỳ Ba, chờ sau khi ra khỏi bưu cục, Phương Nghị dẫn theo Dư Điềm Điềm đi tới tiệm cơm quốc doanh ở thành phố A.
Tiệm cơm nơi này lớn hơn ở Xuyên Hóa rất nhiều, có ba tầng, còn có phòng riêng, người khác nhìn hoa cả mắt.
Dư Điềm Điềm vừa đi lên lầu vừa suy nghĩ, năm 1978 chính sách cải cách chính thức mở cửa, năm 1980 kinh tế tư bản tiến vào thời kỳ phát triển cực đại, nắm chắc được thời gian này, Dư Điềm Điềm tính toán muốn mở một cửa hàng.
Tiệm cơm, là lựa chọn đầu tiên của cô.
Người trong nước dân lấy ăn làm trọng tâm, có mấy tiệm cơm quốc doanh lũng đoạn thị trường nhiều năm, màu sắc và món ăn cũng chỉ lặp lại vài loại, chờ kinh tế tư sản phát triển, tiệm cơm quốc doanh sẽ bị chiếm đi một bộ phận, chỉ cần có tay nghề, khắp nơi đều là hoàng kinh.
Cô ở một bên tính toán, một bên ngồi xuống cạnh Phương Nghị.
hai người bây giờ đi tiệm cơm ăn, cũng không cần tiết kiệm giống như lúc trước.
"Thịt băm xào ớt xanh, thịt nạc chua ngọt, đậu hũ Ma Bà, thêm một chén canh sâm gà." Phương Nghị nhanh nhẹn gọi vài món ăn ngon, Dư Điềm Điềm trừng mắt nhìn anh.
"Xin lỗi, đổi canh gà thành canh miến đậu hũ."
"Tổng cộng là bốn đồng tám xu."
Dư Điềm Điềm vội vàng giành thanh toán.
"Anh hào phóng thật đấy. Canh gà ở nhà anh không thích uống? Nhất định phải uống ở bên ngoài mắc như vậy?" Dư Điềm Điềm lôi kéo Phương Nghị ngồi ở chỗ phía trên.
Phương Nghị cười: "Chỗ nào cũng không so được với đồ ăn em nấu, anh chỉ muốn dẫn em đi ăn một bữa cơm ngon, dù sao nhà chúng ta cũng không có đồ ăn ngon như vậy."
Dư Điềm Điềm cười hai tiếng: "Em không thể tự làm sao?"
Phương Nghị cả người chấn động: "Em tự làm? Làm ở đó?"
Dư Điềm Điềm bây giờ mới hiểu, liền cầm chiếc đũa gõ lên đầu anh: "Anh cố ý hố em đúng không?"
Phương Nghị chỉ cười hắc hắc hai tiếng.
"Điềm Điềm muốn ở cùng anh." Phương Nghị lại nhấn mạnh thêm một lần.
Dư Điềm Điềm hừ hừ: "Ở đâu? Ngủ ở dưới gầm cầu à?"
"Anh tính thuê một ngôi nhà, chỗ nào thì vẫn đang tìm."
"Anh còn rất thời thượng, biết thuê nhà."
Phương Nghị cười nói: "Em biết anh muốn làm gì."
Dư Điềm Điềm hừ một tiếng: "Em mới không biết."
Trong lòng hai người hiểu rõ lại không nói ra, hình thức của đất nước đang thay đổi, chỗ nào cũng là cơ hội kiếm tiền, Dư Điềm Điềm cũng biết trước tiên thuê nhà ở bên ngoài là quyết định sáng suốt, đợi sau khi nhà ở được phép mua bán, liền lập tức mua tới.
Vị trí địa lý cũng rất quan trọng, chuyện này cũng yêu cầu đi nhìn qua, cũng cần hiểu biết một chút, cần có ánh mắt và sự chăm chỉ.
mà trên người phương Nghị, đều có hai điều này.
Hai người ăn xong cơm, Phương Nghị nói muốn lái xe chở cô đi dạo ở thành phố A, bây giờ việc lái xe cũng không phải chuyện mới mẻ gì, Dư Điềm Điềm thoải mái hào phóng ngồi ở ghế sau, hai người bắt đầu đi dạo ở thành phố A nguyên một ngày.
Dù sao cũng là thành phố lớn, tuy rằng còn chưa phát triển nhưng so với bầu không khí âm trầm ở Xuyên Hóa thì tốt hơn rất nhiều, Dư Điềm Điềm ngồi ở ghế sau, quan sát cả một đoạn đường.
Chỗ nào thích hợp mở cửa hàng, chỗ nào thích hợp mở quán, chỗ nào thích hợp để ở, nguyên một ngày, trong lòng hai người đều có chủ ý.
"Mệt quá. Em khát quá."
Phương Nghị dừng xe ở đầu hẻm, anh chuẩn bị đi vào mua nước cho Dư Điềm Điềm, Dư Điềm Điềm nhìn khắp nơi, cô cảm thấy ngỏ nhỏ này không tệ.
"Chúng ta đi vào xem thử."
Dư Điềm Điềm giữ chặt tay Phương Nghị.
Phương Nghị gật đầu, hai người bắt đầu đi bộ. Ngõ nhỏ này xác thực không tệ, trong náo nhiệt có yên tĩnh, đầu hẻm nhìn qua có chút nhỏ nhưng bên trong lại rất rộng rãi, đi hơn mười mét liền trở nên rộng rãi còn yên tĩnh. hai bên đường còn có cây cổ thụ, có mấy bác trai bác gái ngồi dưới tán cây nghỉ ngơi.
Một hàng nhà ở chỉnh tề, nhà ngang cao thấp cũng có nhà ở độc lập, Dư Điềm Điềm cẩn thận quan sát, Phương Nghị cũng để tâm nhìn xem.
"Phía trước có bán nước có ga."
Phương Nghị chạy tới mua cho Dư Điềm Điềm hai bình, Dư Điềm Điềm đã lâu không uống nước có ga, uống xong một ngụm, mang theo bọt khí xuống yết hầu, làm cả người sảng khoái.
"Uống ngon thật."
Phương Nghị cũng rất vui vẻ: "Về sau mua về nhà nhiều một chút."
Dư Điềm Điềm cười anh bệnh cũ ăn xài phung phí không chịu sửa.
Đi qua ngõ nhỏ, lại phát hiện chỗ kỳ diệu, phía cuối ngõ nhỏ có một mảnh đất rộng, tuy rằng bây giờ quốc gia không quản chế nhiều, nhưng đất xung quanh vẫn còn trống rất nhiều, tiềm lực phát triển trong tương lai là vô hạn, ánh mắt Dư Điềm Điềm sáng rực.