Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 214: Mở xưởng mua nhà 2

Chương 214: Mở xưởng mua nhà 2




Nhìn thấy cô cuối cùng cũng thoa xong, Phương Nghị bước tới lập tức ôm lấy người, Dư Điềm Điềm đã sớm nhìn ra "tâm địa hiểm độc" của anh, giờ phút này cười nũng nịu: "Chờ một chút đã, anh đồng ý chuyện của em trước đã."

Mỹ nhân ở trong ngực, đừng nói một chuyện, cho dù có mười chuyện thì Phương Nghị cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

"Khi anh mở một xưởng sản xuất vật liệu xây dựng, mở giúp em một xưởng may mặc đi."

Phương Nghị vùi ở cổ cô ngẩng đầu lên: "Đã biết, em đang khuyến khích chị cả có phải không?"

"Cái gì gọi là khuyến khích chứ, chẳng lẽ anh thì được phép mạnh mẽ cả đoán, còn em thì không thể sao?"

Phương Nghị mỉm cười, sửa lại tóc của cô một chút: "Chưa nói là không được, chỉ là bà nội..."

Dư Điềm Điềm nghiêng đầu liếc nhìn anh: "Em cũng không muốn sinh con sớm như vậy, em còn chưa có học xong đại học."

Phương Nghị hôn hôn lên mặt cô: "Thật ra thì cũng không phải là bà nội nóng lòng muốn bế cháu trai, mà là sợ em vất vả, anh cũng vậy."

"Em không vất vả, em muốn mình làm bà chủ.”

Phương Nghị không nhịn được cười: "Anh biết anh biết, Điềm Điềm là lợi hại nhất."

Hai tay Dư Điềm Điềm để ở trước ngực anh: "Vậy thì cuối cùng anh có đồng ý hay? Đừng chỉ nói những lời ngon tiếng ngọt..."

Dư Diềm Điềm nâng một cái chân lên cà vào trên bụng dưới của Phương Nghị, chân của Phương Nghị mềm nhũn ra, nào còn có thể nói thêm nửa lời thừa thãi nào nữa: "Đồng ý đồng ý."

Tắt đèn một cái, nóng vội nhào tới.

Chuyện mở xưởng đã quyết định như vậy, cả nhà chị cả quyết định ngụ lại thành phố A, ngay sau đó đã phải đối mặt với chuyện mua nhà, Dư Điềm Điềm nghĩ tới nghĩ lui, quyết định vay tiền.

Ở thời buổi này vay tiền lại là một chuyện cần dũng khí, nhưng sau khi Dư Điềm Điềm phân tích ý định của mình cẩn thận với Phương Nghị, kết hợp với tầm nhìn và sự nhạy bén chính trị của Phương Nghị, cả hai người ăn nhịp với nhau.

Tất cả tiền gửi ngân hàng trước đây đều cầm lấy để mở xưởng và tiệm ăn, lại lấy xưởng đi làm thế chân. Sau khi hai người ra khỏi ngân hàng, đối mặt nhau cười một tiếng.

"Bây giờ chúng ta lại trở thành người nghèo rớt mồng tơi."

Dư Điềm Điềm kéo cánh tay của anh một cái: "Người khác nghèo rớt mồng tơi còn không cưới được vợ, anh còn có em, mà vẫn không vừa lòng sao?"

“Hài lòng, anh nào dám không hài lòng chứ!” Phương Nghị cười, nhéo cánh tay của cô một cái, hai ngày nay Dư Điềm Điềm nấu ăn kêu la cánh tay đau, làm cho Phương Nghị đau lòng chết đi được.

"Khi nào chúng ta trở về thì đón bà nội."

"Hai ngày nay chuyện của xưởng ổn định, lập tức thương lượng ngay đợt đơn hàng đầu tiên ổn thỏa, chúng ta sẽ về nhà ăn Tết!"

"Tốt thôi, vậy thì ra tiệm cơm của em gần đây cũng phải bận rộn, ăn tết cần chuẩn bị nhiều thịt một chút..."

"Không thành vấn đề…"

Ngày ngày trôi qua, cửa ải cuối năm lặng lẽ đến gần. Công việc làm ăn của xưởng vật liệu xây dựng Phương Điền và tiệm cơm Điềm Ý đang dần đi vào nề nếp. Cuối cùng Phương cũng đặt mua một dương lầu nhỏ bốn tầng ở vị trí đắc địa ở thành phố A. Vào ngày bàn giao nhà, trong mắt anh và Dư Điềm Điềm tràn đầy vẻ hướng về tương lai.

Chị cả cũng đến xem, diện tích của ngôi nhà này cũng rất giống nhà họ Phương, cũng có sân riêng, chủ nhân đời trước của ngôi nhà này không giàu thì sang, gìn giữ rất tốt.

"Đây chính là biệt thự trong truyền thuyết sao?"

Chị cả Phương ôm tóc nói.

Dư Điềm Điềm cười: "Cứ coi là như vậy đi, nhưng mà phong cách thiết kế có chút cũ kỹ."

"Mẹ ơi... cái này mà còn cũ kỹ..."

Phương Nghị liếc nhìn Dư Điềm Điềm một cách sâu đậm. Mặc dù Phương Nghị có kiến ​​thức kiến trúc rất vững chắc nhưng thiếu đi một ít thiên phú về phương diện thiết kế, Dư Điềm Điềm giúp anh mở mang tư duy không ít, kỳ thi cuối năm nay, thiết kế kiến trúc anh lại nắm chắc trong tay điểm A.

Cả nhà chị cả Phương và Phương Nghị quét dọn nhà mới sạch sẽ từ trong ra ngoài không còn một hạt bụi, từ trong ra ngoài, lại dán xong câu đối và đèn lồng ở trước cửa trước.

"Không tệ! Có không khí gia đình!"

"Chờ đến lúc đón bà nội từ dưới quê lên mới được coi là nhà thực sự!"

Trên mặt mọi người đều tràn đầy ý cười, vào đêm trước tết âm lịch năm 1980, cùng bước lên xe lửa trở về thành phố Xuyên Hóa.

Sự thay đổi ở thôn Tỳ Ba ngày nay cũng là thay đổi theo từng ngày, nghe chị cả nói, có không ít địa phương đã bắt đầu thực hiện quy định nhận thầu ruộng đất theo trách nhiệm của gia đình, còn có thôn đã áp dụng công nghệ trồng rau trong nhà kính khí thế ngất trời. Mọi người cùng không phải ăn cơm tập thể như trước nữa.

Dư Điềm Điềm gật đầu một cái. Cải cách chế độ ruộng đất ở nông thôn đã kéo theo việc mở ra bức màn cải cách cấm vận và thúc đẩy quá trình chuyển đổi nông thôn. Đây là một nút thắt lịch sử quan trọng. Cho dù cả nhà chị cả ở lại thôn Tỳ Ba, thì cuộc sống cũng chưa chắc là sẽ kém.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch