Thôn dân của thôn Tỳ Ba đi tới lui cũng đổ ánh mắt ghen tị về phía Phương Nghị và Dư Điềm Điềm, kể từ sau khi Phương Nghị rời thôn Tỳ Ba đi thi vào mùa xuân năm ngoái, người người cũng kinh ngạc đến rót hàm.
Thời thế đã thực sự thay đổi. Hắc ngũ loại lúc trước bây giờ cũng đã trở thành sinh viên. Năm 1979, đất nước hoàn toàn cho loại người này phục hồi. Cũng không có người nào nhìn nhà họ Phương bằng ánh mắt như trước nữa. Bà nội Phương bây giờ cũng sẵn lòng đi ra ngoài tản bộ nhiều hơn, nói chuyện với mọi người.
“Đã về rồi à.” Mọi người cười, chào hỏi bọn họ trong lúc đang vác cuốc từ ruộng đất.
Phương Nghị và Dư Điềm Điềm cũng cười lại từng người một, đáp: "Dạ, hết năm rồi, phải đi về nhà."
Xa cách hơn một năm, thôn Tỳ Ba vẫn thân thuộc y như cũ, mọi người xách bao lớn xách bao nhỏ còn chưa đến trước bậc thềm của sân nhà họ Phương, thì một âm thanh quen thuộc và tiếng kêu vô cùng phấn khởi đã vọt tới từ đằng xa.
Dư Điềm Điềm không cần nhìn cũng biết đây là Đôn Đôn tới.
Không chỉ có Đôn Đôn tới, đương nhiên là còn có Lượng Lượng, hai đứa một trước một sau chạy đến như bay, hưng phấn đến mức suýt chút nữa đã làm Dư Điềm Điềm và Phương Nghị ngã nhào xuống tại chỗ.
Đôn Đôn hưng phấn thở hổn ha hổn hển, sau lưng còn có bốn cục tròn đi theo, màu lông của bốn con chó con này là trắng đen đan xen nhau, chỉ có một con di truyền gen ưu tú sáng lên, ánh mắt của Dư Điềm Điềm sáng lên, lập tức ôm con chó nhỏ kia vào trong lòng.
"Con này thật là đẹp."
Chị cả Phương cười: "Ừ, chỉ có con này là màu trắng."
Dư Điềm Điềm nhớ đến sự cố đặt tên mà chị cả Phương đã nói ngày hôm đó, cười nói: "Suýt nữa thì đã quên mất rồi, con này cả người trắng như tuyết, nên gọi là gạo nếp đi~"
"Gạo nếp, gạo nếp..."
"Được, cái tên này hay đó, cứ gọi là gạo nếp đi!"
“Điềm Điềm, còn có mấy con khác nữa kìa.” Phương Nghị nhắc nhở.
Những cục tròn sữa khác và chó cha, chó mẹ đang vây quanh Dư Điềm Điềm không ngừng ngoắc ngoắc đuôi, hưng phấn chờ đợi cái tên thuộc về mình.
Dư Điềm Điềm hé miệng cười một tiếng: "Thuần đen thì gọi là đậu đen, con này sặc sỡ thì gọi là Hoa Hoa, còn màu trắng nhiều hơn một chút thì gọi là mochi. Lông của con này thì có một chút màu vàng vàng... gọi là lòng đỏ trứng gà đi!"
“Sao lại toàn là đồ ăn, ha ha ha.” Chị cả Phương cười.
"Con người lấy thức ăn làm đầu. Đồ ăn thì không tốt sao?"
"Ẳng ẳng!"
"Nghe chưa, bọn chúng nói-thật tuyệt vời!"
Chị cả Phương cười đến chảy cả nước mắt: "Được rồi, được rồi! Điềm Điềm nói cái gì thì là cái đó!"
Trong mắt Phương Nghị cũng có ý cười, cúi xuống, đem lòng đỏ trứng và mochi mỗi tay ôm một con vào trong ngực, gạo nếp thì được Dư Điềm Điềm ôm, còn hai con còn lại thì treo lên trên người chị cả và anh rể. Đôn Đôn và Lượng Lương một trước một sau chạy đi, rất nhanh chóng cả nhà đã đến sân của nhà họ Phương.
Dư Điềm Điềm hít một hơi thật sâu, nhìn khoảng sân nhỏ chứa đựng quá nhiều kỷ niệm này, song lòng trào dâng đẩy cửa ra.
"Bà nội! Bọn con đã trở về rồi!"
Bà nội Phương đang ở trong sân làm rèm cửa, bà không cần ngẩng đầu lên cũng biết là ai về, bà cười nói: "Lớn rồi còn lỗ mãng hấp tấp, không có bộ dạng của con gái gì cả." Lời nói tuy không thân thiện nhưng giọng điệu lại vô cùng vui vẻ.
"Bà nội, chúng con về rồi."
Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đứng chung một chỗ, bà nội Phương run rẩy đứng dậy: "Ừ, trở về là tốt, mệt không, hai đứa đi nghỉ ngơi một lát đi."
"Anh trai, chị Điềm Điềm." Phương Mạn và Phương Hoài nghe thấy tiếng động liền chạy từ trong phòng ra, chạy tới bên cạnh hai người.
Chị cả và anh rể cũng đi vào sân nhà họ Phương, trong nháy mắt, trong sân lại trở nên náo nhiệt.
"Tiểu Mạn lại cao lên rồi, Tiểu Hoài cũng thành niên." Dư Điềm Điềm và Phương Nghị sờ đầu hai đứa.
"Chị có mang quà về cho hai đứa, đi xem thử có thích không."
"Cảm ơn anh, cảm ơn chị."
"Nhiều điểm tâm quá."
Chị cả Phương cười nói: "Có bánh hạt dẻ, có kẹo sữa đại bạch thỏ....Đều là chị Điềm Điềm mua đó."
"Cảm ơn chị." Hai đứa nhỏ lại hét lên.
Bà nội Phương nhìn thấy túi lớn túi nhỏ liền trách cứ: "Mua nhiều như vậy làm gì, tiêu xài phung phí..."
Chị cả Phương biết bà nội Phương là đau lòng, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ, cô ấy lấy chiếc áo khoác hoa do chính tay cô ấy chọn khoác lên trên người bà nội; "Bà nội, đây là kiểu mới nhất trong thành, bà xem có thích không."
Bà nội nhận lấy liền cười nói: “Nút bọc này vài thập niên trước đã có sao bây giờ vẫn còn thịnh hành vậy.”
"Thời thượng chính là một vòng tròn mà bà nội." Dư Điềm Điềm cười nói.
Hôm nay là hai mươi chín tháng Chạp, người nhà họ Phương cũng chuẩn bị cho năm mới. Đậu Tử vội vàng đưa tới giò heo, ba chỉ và xương sườn, Dư Điềm Điềm thích nhất lòng heo, phổi, não heo và một bộ tề sống.
Mọi người còn nhớ Tết năm trước Dư Điềm Điềm nấu lẩu, mọi người đề nghị Dư Điềm Điềm lại làm thêm một lần nữa, Dư Điềm Điềm cười giảo hoạt: "Nấu lẩu có rất nhiều cách, hôm nay chỉ có thể ăn tạm thế này thôi."