Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 216: Trở lại tiểu viện 1

Chương 216: Trở lại tiểu viện 1




Mọi người ngạc nhiên, lẩu ăn ngon như vậy lại chỉ có thể chờ ngày mai, mỗi người đều bắt đầu chờ mong bữa tiệc lớn trong đêm giao thừa ngày mai.

Bà nội Phương có lẽ tâm trạng năm này rất tốt, thân thể cũng khỏe mạnh hơn nhiều, hơn nữa Dư Điềm Điềm và Phương Nghị luôn không ngừng gửi đồ về nhà, năm nay trong nhà có thịt khô, lạp xưởng, đều do bà nội Phương làm, Dư Điềm Điềm cũng tiết kiệm không ít thời gian.

Canh cốt xương bò và canh gà hầm cả một ngày, hầm tới buổi tối, dùng nồi canh uyên ương làm nước canh suông, nồi canh cay ngày mai lại nấu. Trong một năm nay Dư Điềm Điềm tìm được không ít công thức, nước lẩu lần này nhất định ngon hơn cả lần trước.

"Có cần chị giúp em không?" Chị cả Phương đi tới phòng bếp hỏi.

"Chị cả giúp em băm ớt, làm thành bánh ớt cay."

Chị cả Phương không hiểu cách làm, Dư Điềm Điềm bảo cô ấy làm thế nào cô ấy liền làm thế đó, hai người ở trong phòng bếp vừa nói vừa cười, công việc cũng không vất vả mấy.

Phương Nghị ở trong sân sửa chuồng gà, chuồng vịt, hiện tại thôn Tỳ Ba thay đổi rất nhiều, nghe nói trong thôn sửa đường lớn, hiện tại muốn ăn cá cũng rất dễ dàng, mỗi gia đình đều có thể nuôi mười mấy con gà, vịt, ngỗng, bà nội Phương cũng không ngoại lệ, trong sân chỗ nuôi gà vịt có chút nhỏ, vừa lúc Phương Nghị trở về sẵn dịp ăn Tết dọn dẹp một chút.

Năm chú chó nhỏ không được vào bếp làm loạn, Dư Điềm Điềm đuổi chúng đi ra ngoài không được, đành phải tìm cứu viện: "Phương Nghị."

Phương Nghị vừa nghe Điềm Điềm gọi tên anh, anh lập tức bỏ đồ trên tay xuống chạy vào phòng bếp.

"Chúng nó cứ bám em, em nấu cơm không được." Dư Điềm Điềm oán giận nũng nịu nói với anh.

Phương Nghị hiểu rõ, anh ngồi xổm xuống, đem mấy con chó con ôm vào lòng ngực, trên đầu vai cũng có một con: "Anh nhốt tụi nó lại."

Dư Điềm Điềm vừa nghe anh muốn nhốt tụi nó lại thì đau lòng, "Đáng thương lắm, anh để Đôn Đôn dẫn tụi nó đi. Nó làm cha rồi. Anh dùng miếng thịt khô dỗ tụi nó là được."

Phương Nghị cười: "Nghe Điềm Điềm hết."

Bận việc cả một ngày, cơm giao thừa ngày mai cũng mới chuẩn bị một nửa, Dư Điềm Điềm xoa eo bủn rủn, chuẩn bị đi rửa mặt.

Phương Nghị cũng làm xong công việc ở trong sân, anh mặc một áo lông đen, nhìn có vẻ gầy nhưng rất đẹp trai. Dư Điềm Điềm ở phía sau nhìn trộm anh rất lâu, trừ bỏ khí chất càng thêm ổn trọng, tự tin, thì sự chăm chỉ cần cù trên người Phương Nghị chưa từng thay đổi, Dư Điềm Điềm cảm thấy cho dù là rất lâu sau này cô vẫn sẽ luôn bị anh hấp dẫn.

Phương Nghị cuối cùng cũng phát hiện "Kẻ nhìn trộm" ở phía sau, anh bỏ cây gậy trúc còn dư xuống, đi nhanh về phía Dư Điềm Điềm.

"Nước nấu xong rồi, anh đi múc nước cho em."

"Anh đợi một lát." Dư Điềm Điềm duỗi tay giữ anh lại, "Tay em hơi tê ~"

Cả người Phương Nghị chấn động, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, Điềm Điềm nói lời ý có ý tứ là...

"Anh giúp em gội đầu đi."

Dư Điềm Điềm cười giảo hoạt, vội vàng chạy trốn.

Phương Nghị đỡ trán mỉm cười, tuy nhiên nghĩ tới có thể đi tắm cùng cô, chút mất mát trong lòng liền biến mất, anh lại nghĩ tới đêm nay có thể ngủ cùng Dư Điểm Điềm trong một phòng, cổ khô nóng mới bị đè xuống liền dâng lên, chút mệt nhọc lúc nãy cũng tan thành mây khói, anh vội vàng đi tới phòng bếp, múc nước tắm cho Dư Điềm Điềm.

Dư Điềm Điềm ở thành phố A dùng quen nước máy và vòi sen, nhưng có khi cũng sẽ nhớ tới thau tắm trong nhà, cô thoải mái dễ chịu nằm ở trong nước ấm, cô thoải mái vừa lòng kêu một tiếng.

Tay Phương Nghị đang cầm thùng gỗ hơi run lên, ánh mắt anh nóng bỏng nhìn qua chỗ cô.

Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt lượn lờ, còn tràn ngập hương thơm của Dư Điềm Điềm, mấy cái này đều là Dư Điềm Điềm mang về từ thành phố A, cô rất thích, mỗi lần tắm đều tắm rất lâu.

Phương Nghị hai ba động tác liền cởi hết quần áo, anh lập tức ngồi xuống bên cạnh Dư Điềm Điềm, người đàn ông tay dài chân dài cao lớn rắn chắc, anh mới vừa ngồi xuống liền làm nước tràn ra, vốn dĩ Dư Điềm Điềm nhắm mắt hưởng thụ liền bị người khác quấy rầy, cô mở mắt ra nhìn thấy anh liền nói: "Anh..!"

Chẳng qua cô còn chưa nói xong liền bị người khác cường thế ôm lên, ngăn chặn miệng cô.

"Ô ô...!"

Dư Điềm Điềm kiên quyết kháng nghị.

"Hư..." Phương Nghị buông cô ra, chỉ là tay lại không thành thật: "Điềm Điềm nhỏ tiếng một chút, bà nội ở nhà."

Lỗ tai Dư Điềm Điềm đỏ ửng, giọng nói cũng nhỏ xuống, cô hung hăng nhìn người phía trước, tức giận cắn anh một cái: "Vô sỉ, lưu manh."

Lòng bàn tay của Phương Nghị hơi dùng sức, Dư Điềm Điềm đột nhiên kêu ra tiếng, anh vội vàng dùng miệng lấp miệng cô lại, người đàn ông bây giờ có chút nôn nóng, hơi hơi hạ giọng: "Em để anh đi vào thì nên biết sẽ xảy ra chuyện gì."

Dư Điềm Điềm tức giận: "Em chỉ muốn anh giúp em gội đầu."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch