Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 217: Trở lại tiểu viện 2

Chương 217: Trở lại tiểu viện 2




"Gội, lát nữa liền gội."

Phương Nghị nắm chặt vòng eo mềm mại của cô, Dư Điềm Điềm bị bắt ngưỡng cái cổ tuyết trắng lên, Phương Nghị nhẹ nhàng cắn một miếng, Dư Điềm Điềm dùng tay vội vàng che miệng lại, sợ tiếng động truyền ra ngoài...

Cuối cùng cũng không gội đầu được, phòng tắm bị hai người ầm ĩ một hồi, nước chảy ra đầy đất, Dư Điềm Điềm cả người ướt nhẹp, Phương Nghị ôm cô về phòng, dùng khăn lông mềm mại giúp cô lau khô người.

Dư Điềm Điềm vừa mệt vừa buồn ngủ, cô ngáp một cái liền chui vào ổ chăn, giường đất quả nhiên có chỗ tốt, so với giường lớn có nệm cao su ngủ càng thoải mái, Dư Điềm Điềm rầm rì muốn Phương Nghị massage eo giúp cô.

Phương Nghị cảm thấy vì ở nhà muốn cô mà vô cùng hưng phấn, anh ấn ấn lại trở nên không thành thật.

"Mệt quá...Em không muốn.."

"Ngoan..."

Phương Nghị nhớ tới ở rất nhiều đêm trong mộng, huyết khí liền sôi sục.

"Sớm muốn như vậy làm em... Ngoan..."

Một đêm sắc tình, giao thừa ngày hôm sau còn muốn dậy sớm làm việc, Dư Điềm Điềm ngủ tới khi mặt trời lên cao.

Lúc cô thức dậy Phương Nghị giống như bình thường dán câu đối ở cửa sân, treo lồng đèn, anh nhìn thấy cô liền chột dạ, Dư Điềm Điềm hừ một tiếng xoay người đi.

"Điềm Điềm dậy rồi, nhanh, gan heo với trứng vịt em nói chị nên làm thế nào, chị không biết làm sao cả." Chị cả Phương ở phòng bếp nói chuyện với cô.

Dư Điềm Điềm vội vàng đi qua: "Chị để em nấu cho."

Phương Nghị ôm bó củi lớn đi từ bên ngoài vào liền nhìn thấy Dư Điềm Điềm, anh ngượng ngùng sờ sờ cái mũi: "Điềm Điềm, củi chặt xong rồi, để anh giúp em."

Dư Điềm Điềm lại hừ một tiếng: "Không cần đâu."

Phương Nghị không cần mặt mũi muốn tiến lên, chị cả Phương nhìn hai người liền cười nói: "Được rồi, em đi hỗ trợ đi chị ra bên ngoài trước."

Chị cả thức thời tránh đi, Phương Nghị vội vàng đi tới xun xoe: "Để anh để anh, em nói anh làm cho."

"Tay chân anh vụng về, anh tránh ra."

"Anh làm trợ thủ cho em."

"Tay em đau, vai cũng đau." Dư Điềm Điềm bắt đầu ai oán nhìn anh.

"Đều do anh không tốt." Phương Nghị lập tức nhận sai, anh bỏ đồ vật trên tay xuống liền giúp Dư Điềm Điềm massage bả vai và eo, Dư Điềm Điềm hừ hai tiếng, tùy anh đi.

Trong phòng bếp xuất hiện một màn kỳ quái, Dư Điềm Điềm chuẩn bị đồ ăn tối nay, Phương Nghị ở bên cạnh ân cần giúp đỡ, giữa hai người không nói một lời, lại phối hợp ăn ý vô cùng, tình ý không tiếng động lại diễn ra ở hai người, ngay cả nước cũng chen vào không được.

"Được rồi." Dư Điềm Điềm vui vẻ đem lòng đỏ trứng thêm gan heo, gói gọn lại liền đứng thẳng người lên đúng lúc Phương Nghị cũng xoay người hai người nháy mắt cùng lúc đối diện, một cái hôn ngoài ý muốn.

"Ai nha." Phương Mạn bưng dĩa điểm tâm từ bên ngoài chạy vào liền nhìn thấy cảnh này, khoa trương che lại hai mắt: "Em cái gì cũng không nhìn thấy." Nói xong liền cười vui vẻ chạy ra bên ngoài.

Mặt Dư Điềm Điềm đỏ lên, cô đẩy Phương Nghị một cái: "Đều tại anh. Nhanh đi ra ngoài, vướng tay vướng chân."

Phương Nghị cầm tay cô lại hôn mấy cái, cười nói: "Được, anh đi ra ngoài, được không?"

Phương Nghị vừa muốn xoay người, Dư Điềm Điềm liền gọi anh lại: "Đợi chút."

"Anh nếm thử giúp em món thịt tẩm bột này có đủ giòn không đã."

Dư Điềm Điềm vừa mới làm một tô thịt nhỏ, săn chắc tươi mới, cô gắp một miếng đưa tới bên miệng Phương Nghị: "Cẩn thận nóng."

Phương Nghị không sợ nóng, chỉ cảm thấy ăn rất ngon, bây giờ cuộc sống tốt hơn rất nhiều không sợ lại lãng phí dầu, Dư Điềm Điềm luôn có thể mang tới cho anh rất nhiều mỹ vị khác nhau.

"Điềm Điềm, đây là cái gì?" Phương Nghị chỉ vào từng miếng nhìn qua không giống bánh cũng không bánh mì liền hỏi.

Dư Điềm Điềm cười chớp chớp mắt: "Cái này hả.. Gọi là bánh kem, lát nữa anh sẽ biết, là đồ ngọt. Được rồi anh đi ra ngoài đi, anh quá cao, em thật sự di chuyển không tiện."

Hôm nay là giao thừa, nguyên liệu nấu ăn ở phòng bếp rất nhiều, Dư Điềm Điềm vội vàng không thấy đường, Phương Nghị đành phải lưu luyến đi ra bên ngoài.

Đúng lúc chị cả Phương nói dán câu đối xuân, Phương Nghị vội vàng chạy tới.

Dư Điểm Điềm và chị cả ở trong phòng bếp bận cả một ngày, cuối cùng cũng làm xong cơm tất niên.

Trong thôn năm nay có điện, anh rể đứng ở trên ghế lắp bóng đèn mới, ánh sáng mỏng manh lay động, nhưng ánh sáng vẫn chiếu sáng một phần nhà ở, ánh đèn mờ nhạt nhưng lại ấm áp trong lòng mỗi người.

"Thật tốt. Có điện rồi."

Nồi uyên ương vừa mang tới liền làm cả nhà kêu lên một tiếng, không ngờ đãi ngộ năm nay thăng cấp.

Dư Điềm Điềm cười nói: "Thịt nướng, trứng sủi cảo, vịt tràng, hoàng hầu, não heo, thịt dê, còn có đồ ăn chay, mọi người ăn trước đi."

"Đủ rồi đủ rồi, chúng ta có mấy người, em đừng nói còn hầm thêm canh, xào thêm rau đấy."

Dư Điềm Điềm đúng là có chuẩn bị, cô cười nói: "Món thì nhiều nhưng nấu không nhiều, ăn đồ mới mẻ, dù sao cũng là ăn Tết mà."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch