Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 218: Bày rượu tiệc 1

Chương 218: Bày rượu tiệc 1




Người nhà họ Phương đều cảm thấy vô cùng mỹ mãn, dù sao hiện tại không thiếu tiền, không thiếu lương thực, ăn Tết liền có thể ăn uống thoải mái.

Tuy nhiên bà nội Phương vẫn nói với Dư Điềm Điềm; "Hôm nay Điềm Điềm bận rộn đủ rồi, ngày mai cháu nghỉ ngơi đi, để chị Lan làm."

Dư Điềm Điềm cảm thấy khó hiểu, chị cả Phương nhịn không được liền vỗ đùi nói: "Ai nha. Lần này hai em về nhà, đương nhiên muốn bày tiệc rượu rồi."

Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đồng thời sửng sốt, nhìn nhau.

Đúng là hai người đã lĩnh chứng nhưng vẫn chưa bày tiệc rượu, Phương Nghị tính toán qua năm sẽ tổ chức cho Dư Điềm Điềm một hôn lễ long trọng, nhưng bây giờ nghĩ lại, hôn lễ và tiệc rượu ở quê... Hình như không mâu thuẫn với nhau.

"Có phải quá nhanh không... "Dư Điềm Điềm ý muốn nói ngày mai mới ngày Mùng Một, đột nhiên muốn ngày mai mở tiệc rượu, thực sự có chút nhanh.

Nhưng bà nội Phương nói: "Bà đã chuẩn bị từ sớm rồi, ngày mai người trong thôn sẽ tới rất nhiều, hai đứa lộ cái mặt là được."

Chị cả Phương cũng cười: "Bà nội đã xem qua hoàng lịch, ngày mai là ngày lành."

Phương Nghị và Dư Điềm Điềm lại nhìn nhau, trên mặt hai người đều hiện lên nét đỏ ửng ngọt ngào.

"Cảm ơn bà nội."

Bà nội ăn một miếng thịt mềm mại, nếp nhăn trên mặt vì cười càng sâu hơn.

Sau khi ăn cơm tất niên xong, Phương Nghị dẫn Dư Điềm Điềm đi ra bên ngoài đi dạo cho tiêu cơm, nhưng so với lúc trước không giống nhau, năm nay hai người mua rất nhiều pháo hoa, đợi tới mười hai giờ, cả nhà đem pháo hoa pháo trúc dọn ra sân, chờ đúng giờ liền đốt.

"Đến rồi. Nhanh đốt pháo."

Tiếng chuông điểm mười hai giờ, dưới sự kích động của cả nhà Phương Nghị đốt pháo trúc, ánh sáng pháo hoa theo hướng dẫn tra cứu đốt sạch, tiếng pháo trúc vang lên tiếng bạch bạch, vang lên trong sân nhà họ Phương.

"Còn có pháo hoa."

Pháo hoa vuông cũng được đốt, một phát liền bay thẳng lên bầu trời, nổ giữa không trung, chiếu sáng sân nhỏ, cũng chiếu sáng nụ cười của mọi người.

"Thật đẹp mắt."

"Em là lần đầu tiên được xem pháo hoa."

Chị cả ôm anh rể, người thương ở bên người, hạnh phúc lại ngọt ngào.

Phương Nghị đốt lửa xong liền nhanh chóng chạy tới bên cạnh Dư Điềm Điềm, cầm tay cô, lúc pháo hoa nở rộ trên không trung, Phương Nghị nghiêng người qua hôn lên môi cô.

"Quà đáp lễ."

Dư Điềm Điềm chớp mắt, đột nhiên nghĩ tới tết năm 1977, cô và Phương Nghị cũng ở bên ngoài giờ Tý, lúc đó cô chủ động muốn Phương Nghị hôn cô, trong chớp mắt hai người như vượt thời gian, xuyên không gian trở lại ngày hôm đó, mà năm nay cô đã là vợ anh.

"Năm mới vui vẻ, anh Nghị."

"Năm mới vui vẻ, Điềm Điềm."

...

Bữa tiệc rượu thành hôn của nhà họ Phương làm cằm Dư Điềm Điềm muốn rớt xuống, cô cuối cùng cũng kiến thức được cái gọi là địa chủ xa hoa, tuy rằng bây giờ không bằng một phần mười lúc trước nhưng bà nội Phương kiên trì làm thịnh soạn, cũng được xem là hôn lễ long trọng nhất trong thôn thôn mấy năm gần đây.

Gần như hơn nửa người dân trong thôn đều tới, bàn tiệc có hai mươi bàn, từ trong sân đến bên ngoài, mà Đậu Tử, Lý Đại Toàn đều tới đây hỗ trợ, còn nhờ hai ba đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh tới hỗ trợ.

Bà nội Phương nổi tiếng xa hoa, giết sáu con heo, làm Dư Điềm Điềm trợn mắt há mồm, hoàn toàn cảm thấy chút gia vị trước kia của cô không đáng nhắc tới.

Người trong thôn Tỳ Ba còn ngạc nhiên hơn, tuy nói bây giờ chính sách thay đổi, nhưng sa hoa như vậy vẫn làm người khác nhìn thấy được hình ảnh tư tưởng vị địa chủ giai cấp tư sản, tuy nhiên, lúc mọi người nhìn thấy cô dâu, tất cả mọi nghi ngờ liền biến mất.

Nếu họ cũng có một cô dâu xinh đẹp như vậy, cho dù tán gia bại sản cũng muốn phung phí.

Hôm nay Dư Điềm Điềm mặc áo lông đỏ, không phải đỏ thẫm, nhưng cô có làn da trắng nõn, xinh đẹp, Phương Nghị cũng mặc áo khoác chỉnh tề, trên ngực cài một đóa hoa, ai nhìn qua cũng muốn nói một câu: "Trai tài gái sắc."

Người trong thôn hôm qua ở nhà ăn cơm tất niên, nhưng khi so cơm tất niên nhà mình với bàn tiệc rượu hôm nay của nhà họ Phương, liền có chút keo kiệt. Thịt ăn thoải mái, còn được mang về, trong bữa tiệc mọi người đều ăn vô cùng vui vẻ.

"Phương Nghị thật may mắn."

"Hôm nay lại uống thêm hai ly nha."

Lần trước chị cả Phương kết hôn, Phương Nghị cùng mọi người uống rượu, hai năm sau, mọi người liền xoa tay hầm hè, thề muốn đem chú rể chuốc say. Phương Nghị cười xua tay, rồi lại không cản được mọi người liên tục tới chúc mừng.

May mắn có anh Kiều và Đậu Tử chạy tới đỡ rượu, mấy người vừa nói vừa cười kề vai nhau.

"Tới tới tới, chúng tôi uống cùng mọi người."

Bây giờ Phương Nghị mới có chút rảnh rỗi, anh xoay người đi tìm vợ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch