Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 219: Bày rượu tiệc 2

Chương 219: Bày rượu tiệc 2




Cả người anh đầy mùi rượu, vào phòng liền ôm cô, Dư Điềm Điềm ghét bỏ đẩy anh ra: "Trên bàn có nước mật ong, anh uống cho giải rượu đi."

Phương Nghị cười hắc hắc không ngừng, Điềm Điềm của anh thật tốt, mỗi lần anh uống rượu đều sẽ chuẩn bị nước mật ong cho anh, để tránh làm dạ dày anh khó chịu.

Dư Điềm Điềm đau lòng nhìn anh, nhìn trán anh còn chảy mồ hôi.

"Sao anh ngốc vậy, còn thành thật uống nhiều như vậy."

Phương Nghị ôm cô không chịu buông tay, "Mọi người nói anh cưới được tiên nữ, là trên đời này đẹp nhất tiên nữ, chỉ uống mấy ly rượu, không sao cả."

"Anh thật vui vẻ–"

Dư Điềm Điềm nghe thấy âm cuối của anh còn có chút phiêu, vừa đau lòng vừa buồn cười, cô đi tới bên cạnh chậu rửa mặt vắt khăn lông ấm lau mặt cho anh.

Phương Nghị hưởng thụ, vợ anh thật dịu dàng, anh dùng chóp mũi cọ cọ cô: "Điềm Điềm, anh vẫn cảm thấy giống như là mơ."

Dư Điềm Điềm nhịn không được cười một tiếng, tháng Năm hai người vừa lãnh chứng, "Mộng của anh cũng dài quá ha."

Phương Nghị cười ngây ngô: "Bởi vì anh yêu em bao nhiêu cũng không đủ."

Trong lòng Dư Điềm Điềm chấn động, bỗng cô nhớ tới cảnh tượng không lâu trước đây, cũng là trong gian nhà nhỏ này, cô dùng thời gian rất lâu mới nghe được Phương Nghị nói câu: "Anh yêu em", ký ức ngây ngô lại ngọt ngào tràn ngập trong lòng Dư Điềm Điềm, cô không nhịn được liền hôn lên khóe môi Phương Nghị.

"Em cũng yêu anh."

...

Tiệc rượu chiêu đãi ba ngày, cho tới khi qua Mùng Năm nhà họ Phương mới trở lại bình thường.

Mọi người trong nhà ngồi phơi nắng bên ngoài sân ăn điểm tâm, Đôn Đôn và Lượng Lượng mang theo năm chú chó nhỏ chạy như điên, mà Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đang ở bên cạnh nghiêm túc khuyên bà nội chuyển vào trong thành cùng hai người.

"Bà già rồi, có bà chỉ thêm phiền mấy đứa, hai đứa với chị Lan ở trong thành sinh sống, một năm trở về nhà nhìn bà là được."

Phương Nghị không đồng ý, anh từ nhỏ lớn lên bên cạnh bà nội, nếu để một mình bà nội ở lại đây anh không làm được, nhưng dù anh nói thế nào bà nội vẫn kiên trì như cũ.

Trong lòng Dư Điềm Điềm cũng khó chịu, cô đá chân Phương Nghị ở dưới bàn đá, muốn anh ra đòn sát thủ.

"Bà nội, cháu cũng không có cha mẹ, lỡ cháu và Phương Nghị có con... Ở thành phố A ngay cả người chăm sóc cũng không có, chuyện học và công việc của anh Nghị đều rất bận, một mình cháu thật sự lực bất tòng tâm..."

Phương Nghị ngạc nhiên nhìn sang Dư Điềm Điềm, anh ngay lập tức liền hiểu rõ, cũng vội vàng phụ họa, quả nhiên bà nội Phương nghe về chuyện của chắt liền do dự.

Phương Nghị rèn sắt khi còn nóng: "Bà nội, cháu và Điềm Điềm tính toán muốn sinh hai đứa, nghe nói quốc gia sắp tới muốn kế hoạch hóa gia đình, bà đi cùng chúng cháu đi, có thể giúp cháu chăm sóc cô ấy."

Tục ngữ nói cách đại nhân cách đại nhân, bà nội Phương nhìn liền cảm thấy bí lối cùng đường, lần này đánh tan nghi ngờ của bà nội. Bà nội gõ quải trượng: "Được."

Phương Nghị và Dư Điềm Điềm nhìn nhau, Dư Điềm Điềm nghịch ngợm chớp mắt cười, Phương Nghị cũng cười, mà chuyện Dư Điềm Điềm vừa mới nói anh đã nhớ kỹ, chuyện này cũng không được xem là nói dối bà nội.

Thuyết phục được bà nội xong, đoàn người liền bắt đầu chuẩn bị thu dọn hành lý.

Đồ vật tuy nhiều nhưng phiền toái chính là những tiểu gia hỏa, riêng chó liền có bảy con, huống hồ còn có một sân gà vịt.

May mắn có Đậu Tử và Lý Đại Toàn tới giúp đỡ, cả nhà đồng tâm hiệp lực từng nhóm hành động, cuối cùng trước mười lăm tháng Giêng hoàn thành phần lớn di chuyển.

Lúc bà nội Phương chuẩn bị rời khỏi sân nhà họ Phương trong lòng có chút cảm khái, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm an ủi bà: "Nhà này của chúng ta không cho thuê cũng sẽ không bán, mỗi năm sẽ trở về ở hai tháng, bà nội thấy có được không?"

Bà nội Phương vui vẻ gật đầu: "Được, được, cứ làm như vậy đi."

Ngôi nhà lớn phồn hoa lúc trước ở trong mắt bà nội có chút mơ hồ, tuy nhiên Dư Điềm Điềm và Phương Nghị gắt gao lôi kéo bà liền chút đau buồn này cũng biến mất.

Là chuyện tốt, nếu ông biết được, cũng sẽ vui vẻ cho họ.

Phương Nghị mua một căn nhà ở thành phố A rất giống với ngôi nhà cũ ở thôn Tỳ Ba, có một cái sân rộng. Ngôi nhà có bốn tầng, nhìn rất khí phái. Ngôi nhà nằm ở quảng trường, là khu biệt thự có tiếng trong thành phố A, lúc trước Dư Điềm Điềm nhìn trúng nơi này, nguyên nhân chính là tương lai có hàng xóm cũng là mối quen biết làm ăn tốt, hoàn cảnh tốt, sinh hoạt cũng thoải mái.

"Bà nội, đến rồi."

Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu mọi người cũng dọn tới nhà mới bà nội Phương được Phương Nghị đỡ, ngẩng đầu nhìn ngôi nhà lớn, bà hài lòng gật đầu, sau đó liền hỏi: "Dùng không ít tiền đi?"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch