Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 220: Không khí năm mới 1

Chương 220: Không khí năm mới 1




Phương Nghị nói: "Bà nội đừng lo lắng, không vượt qua phạm lực năng lực đâu."

"Vậy thì được, cháu là đứa tinh tế, không cần dùng phung phí."

"Bà nội yên tâm đi."

Trong sân hoa cỏ còn không được chăm sóc kỹ, tuy nhiên có Đôn Đôn, Lượng Lượng và năm chú chó con ở đây. Pudding cũng chạy tới cây táo trong sân mà liếm lông, Tiểu Hôi và Tiểu Bạch vẫn giống như lúc trước gặm lá cải, không giống như lạ lẫm.

"Phương Nghị, Đôn Đôn ăn hoa, anh làm cho nó cái ổ nhanh lên." Dư Điềm Điềm nhìn thấy Đôn Đôn nhai chậu hoa lan mà cô mua từ chợ về, liền tìm người giúp.

Đôn Đôn vừa mới nghe được sẽ bị nhốt, sợ tới mức cái đuôi run lên, vội vàng chạy xa.

"Điềm Điềm, đừng dọa nó." Phương Nghị đi tới mỉm cười.

Điềm Điềm hừ một tiếng: "Hoa lan của em bị nó cắn hư rồi."

Phương Nghị nhìn bồn hoa: "Đợi anh thu xếp xong, anh nhất định sẽ đem cái sân sửa lại thật xinh đẹp, trồng hoa cho em."

Dư Điềm Điềm được Phương Nghị hứa hẹn, lúc này liền vô cùng vui vẻ: "Em muốn trồng hoa sơn chi. Hoa hồng. Thêm hải đường nữa."

"Được." Phương Nghị thoải mái đồng ý.

Xưởng may quần áo của chị cả và Dư Điềm Điềm mới khai trương, dưới sự nhiệt tình giữ lại của Dư Điềm Điềm, chị cả Phương và anh rể cũng đồng ý ở lại chỗ này, chờ tương lai hai người trên tay có tiền dư lại mua nhà ở.

Người một nhà, cùng nhau sống trong ngôi nhà này ở thành phố A, đoàn viên.

"Cụng ly."

Buổi tối Dư Điềm Điềm xuống bếp, làm một bàn đồ ăn thịnh soạn, Phương Nghị còn mua thêm nước có ga, mở nắp bình lên, bỏ ống hút vào, đưa mỗi người một ly.

"Hôm nay chúng ta không uống rượu, buổi tối còn muốn dọn dẹp, liền dùng nước có ga thay rượu, mời bà nội nói mấy câu."

Bà nội Phương đứng dậy: "Bà muốn nói mọi chuyện đều tốt, thực vui vẻ, hôm nay cũng là Mười lăm tháng Giêng, mọi người cùng hội họp, ngày mai mỗi người đều cố gắng, nỗ lực sinh sống."

"Dạ." Mọi người trên bàn cơm liền vỗ tay.

Phương Mạn và Phương Hoài tò mò nhìn miếng thịt vàng óng trên bàn: "Chị, đây là món gì?"

Dư Điềm Điềm chớp mắt: "Là gà rán, còn món này là khoai tây chiên, là chị làm, em nếm thử xem ăn có ngon không?"

Mọi người chưa từng ăn qua "món ăn phương Tây" này, liền sôi nổi gắp mỗi người một miếng.

Thịt gà phì nộn bọc thêm một lớp bột chiên giòn, cắn xuống một miếng, lớp gà vàng rụm làm người khác cảm nhận được mỹ vị nơi đầu lưỡi, lại cẩn thận nhấm nháp thịt gà bên trong, vị gà tươi mới cũng được giữ lại nguyên vẹn, không có chút vị lạ, ánh mắt mọi người liền sáng lên.

"Món gà rán này ăn ngon thật."

Dư Điềm Điềm cười: "Còn có khoai tây chiên."

"Khoai tây chiên là dùng khoai tây làm ạ?"

"Phải, chị tự chế nước sốt cà chua, dùng khoai tây chiên chấm nước sốt cà chua ăn mới ngon."

Mọi người chưa từng ăn qua như vậy, bởi vì trước kia không ăn được lương thực tinh, khoai tây cũng là lương thực, ăn từ nhỏ tới lớn, kỳ thật ăn nhiều liền ngán. Không nghĩ tới Dư Điềm Điềm lại làm cách này, vị khoai tây quen thuộc không giống như trong trí nhớ, Phương Mạn và Phương Hoài ăn không dừng được.

Một miếng gà rán một miếng khoai tây chiên, lại thêm một ngụm nước có ga, làm mọi người vô cùng thỏa mãn đánh cái cách.

Ăn cơm xong, mọi người cùng nhau dọn dẹp. Ngôi nhà bốn tầng từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài được dọn dẹp sạch sẽ, chờ dọn dẹp xong, ánh trăng và ngôi sao cũng đi lên trên đỉnh đầu.

"Ăn bánh trôi thôi."

Mười lăm tháng Giêng ăn bánh trôi, bận cả một ngày, Dư Điểm Điềm liền làm bữa ăn khuya, chị cả Phương giúp cô mang bánh trôi lên, bánh trôi trắng trẻo mập mạp lại thơm ngon làm dạ dày mọi người cũng ấm áp lên. Trừ bỏ Phương Nghị, mọi người đều thích ăn nhân mè đen, nhưng Dư Điềm Điềm vẫn là tri kỷ vì anh chuẩn bị nhân đậu phộng.

"Ăn ngon không?"

Hôm nay Phương Nghị trong lồng ngực vô cùng kích động, bánh trôi của Điềm Điềm ngọt tới làm lòng anh muốn ngấy, tự nhiên là gật đầu khen ngon.

"Tủ lạnh còn có rượu bánh trôi, làm riêng cho anh, ngày mai hãy uống."

Phương Nghị thụ sủng nhược kinh, hôn lên má Dư Điềm Điềm một cái.

Màn đêm buông xuống, mệt mỏi cả một ngày làm mọi người liền trở về phòng nghỉ ngơi, Dư Điềm Điềm tắm rửa xong cũng nằm xuống, hỏi: "Tiểu Mạn và Tiểu Hoài anh có tính toán gì không?"

Phương Nghị vốn đang đo đạc kích cỡ tủ quần áo, muốn làm cho Dư Điềm Điềm cái lớn hơn, nghe cô nói anh liền quay đầu lại suy nghĩ một lát: "Anh đưa hai đứa đi học."

Dư Điềm Điềm gật gật đầu: "Em cũng nghĩ như vậy, thừa dịp chính sách không quá gắt gao, hai ngày tới anh chạy một chút, nhanh chóng lo xong chuyện đi học của hai em ấy đi."

Phương Nghị quay đầu nhìn cô cười: "Điềm Điềm yên tâm."

Mấy ngày này hai người vì chuyện nhà mà bận trước bận sau, có mấy ngày không thân thiết qua, trong lòng Phương Nghị vừa động liền muốn bò lên giường hôn cô.

Kết quả anh bị Dư Điềm Điềm đẩy ra không chút lưu tình: "Trên người anh đều là mồ hôi, thúi."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch