Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 221: Không khí năm mới 2

Chương 221: Không khí năm mới 2




Lúc này Phương Nghị mới ý thức được anh còn chưa có tắm rửa, anh liền thành thật cởi quần áo, chui vào trong phòng tắm tắm.

"Điềm Điềm đợi anh." Anh trước khi đi còn không quên nói với cô một câu.

Dư Điềm Điềm cong môi cười, cô nằm xuống, thật tốt ~ rốt cuộc cũng có nhà ở thành phố A, cô thật sự rất buồn ngủ, làm sao còn để ý tới chuyện chờ anh, cô nghiêng người lẩm bẩm một câu liền ngủ.

...

Ngày hôm sau trời sáng, không khí trong lành, Dư Điềm Điềm tỉnh lại liền không nhìn thấy người bên cạnh, cô thay quần áo rồi đi xuống, trong sân truyền tới tiếng kêu của Đôn Đôn và Lượng Lượng.

Phương Nghị đi từ ngoài sân vào, anh bất đắc dĩ cười nói: "Hai đứa này, một hai đòi muốn đi ra ngoài."

"Anh đi ra ngoài?"

Phương Nghị đem đồ ăn sáng mới mua đặt lên bàn: "Là quán bánh bao nhỏ ở góc đường, còn có sữa đậu nành, bánh quẩy. Anh dậy sớm ra ngoài mua, hai đứa này liền chạy đuổi theo cắn anh, một hai phải dẫn tụi nó theo."

Dư Điềm Điềm cười nói: "Hai ngày này còn không có quen thuộc, chờ qua mấy ngày lại dẫn tụi nó làm quen một chút."

"Anh cũng nghĩ như thế." Phương Nghị cười đi tới, ngẩng đầu nhìn lên lầu, nói thầm: "Buổi sáng ăn sớm một chút, buổi tối ăn em. Tối hôm qua để em chạy thoát, hôm nay lại không dễ như vậy."

Dư Điềm Điềm đang uống sữa đậu nành nghe được lời anh nói liền ho khan hai tiếng, Phương Nghị vội vàng giúp cô thuận khí: "Đáng ghét." Dư Điềm Điềm trừng mắt nhìn anh một cái.

Hôm nay là mười sáu tháng Giêng, hai người đùa giỡn một phen liền phải trở về trường báo danh. Năm học mới bắt đầu, còn có rất nhiều việc đợi hai người họ làm.

"Bà nội chúng cháu đi rồi."

Bà nội ở trong sân phơi nắng loát lông chó, nghe được liền ngẩng đầu cười nói: "Ừ, nhớ về nhà sớm ăn cơm."

Phương Nghị thoải mái dắt xe đạp ở trong sân ra, đạp xe chở Điềm Điềm đi học.

Hai năm trước lúc còn ở thôn Tỳ Ba, cũng giống như buổi sáng hôm nay, Phương Nghị đạp chiếc xe phượng hoàng chở cô tới Dân Thủy trấn, hình ảnh vẫn còn rõ ràng trước mắt, không nghĩ tới hai năm sau anh vẫn như cũ chở cô đi, tuy nhiên lần này không cần lại che che giấu giấu, nơi tới cũng quang minh chính đại.

Trở lại thành phố A, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm gần như là chân không chạm đất.

Năm ngoái lúc ăn Tết Ngọt Ý kiếm một bút lớn, còn có món ngon đặc trưng riêng của tiệm, người xếp hàng đứng ở ngoài muốn dẫm nát cửa, Dư Điềm Điềm cũng không phải là người chỉ nhìn về quá khứ, đồ ăn bán lúc Tết khác, bây giờ là mùa xuân tự nhiên cũng phải đổi mới.

Cô đẩy ra một loạt các loại bánh hoa còn đặc biệt chế hộp quà riêng, thay đổi đồ ăn cũ ở tiệm, đặt ở vị trí dễ thấy nhất.

Đương nhiên, nếu có người quen muốn mua đồ ăn chua cũng không phải không được, nhưng giá cả bây giờ đều được "định chế", Lý Đại Toàn đối với cách buôn bán của Dư Điềm Điềm ngả mũ bái phục, khăng khăng một mực đi theo cô làm ăn.

Đậu Tử và nhà họ Vương cơ bản cũng chuyển tới thành phố A, Lý Đại Toàn cũng đón vợ lên thành phố A, xưởng may quần áo của Dư Điềm Điềm cũng để dành chỗ cho Ngô Nguyệt và Dương Đan, hai người một người học thiết kế, một người học kế toán, vừa lúc cũng có chỗ cho hai người trổ tài.

Cuộc sống đại học muôn màu muôn vẻ, học sinh thời này bên ngoài có chút già dặn nhưng tinh thần lại vô cùng giàu có.

Cuộc sống lúc trước, một đám tân sinh viên bước vào cổng trường đại học A, bây giờ Dư Điềm Điềm đã thành người nổi tiếng, năm ngoái cô tham gia xã phát thanh, giọng nói điềm mỹ liền nhanh chóng tạo nên một trận phong ba ở đại học A, thư tình cô nhận đến mỏi tay, còn bị Phương Nghị mượn cớ ghen tuông mà "trừng phạt" cô.

Hôm nay cô vừa mới tan học, Dư Điềm Điềm lại bị xã văn nghệ ở trường tới tìm.

Dư Điềm Điềm dựa vào cửa nhìn cô ấy, có chút do dự.

"Xã văn nghê hẳn là có rất nhiều bạn nữ biết khiêu vũ, tôi nghĩ không có tôi cũng không có quan hệ gì."

Xã trưởng văn nghệ gọi là Hoàng Oanh, người giống tên, hát rất hay.

Cô ấy ngượng ngùng sờ mũi: "Nói thật hiện tại múa ở xã văn nghệ đều là giữa chừng bị thay đổi, cần gấp có người biết rõ về vũ đạo giúp chúng tôi tập luyện, nghĩ tới nghĩ lui, thì chỉ có cô là thích hợp nhất."

Người chuyên nghiệp?

Dư Điềm Điềm có chút hoảng hốt, từ khi cô đi vào thế giới này, trước giờ chưa từng nói với người khác chuyện cô biết khiêu vũ.

"Tiệc tối mừng người mới lần này, nghe nói có thư ký ở thành phố cũng tới, áp lực của tôi rất lớn, không biết cô có thể giúp đỡ hay không?"

Dư Điềm Điềm cắt ngang lời cô ấy nói: "Tôi muốn biết, là ai nói với cô tôi biết khiêu vũ?"

Hoàng Oanh ngẩn người, cô nhớ tới ngày hôm qua người đàn ông tìm tới cô: "Chính là Phương Nghị ở khoa kiến trúc, anh ta không phải là chồng của cô sao?"

Phương Nghị? Dư Điềm Điềm nghe xong liền ngạc nhiên, cô vội vàng nói: "Ngại quá, hiện tại tôi có chút việc, chuyện cô nói tôi sẽ xem xét, ngày mai, ngày mai tôi sẽ trả lời cô."

Hoàng Oanh vui vẻ nói: "Được, tôi đợi cô."

Dư Điềm Điềm gật đầu với cô ấy, cô xoay người cầm lấy túi liền chạy tới khoa kiến trúc, muốn hỏi Phương Nghị anh là trong lô bán cái gì.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch