Bây giờ ở đại sảnh của xã văn nghệ tập trung rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp, Hoàng Oanh cũng đang tổ chức cho mọi người tập luyện. Nghe nói có người tìm cô ấy liền bỏ loa xuống đi ra bên ngoài.
Dư Điềm Điềm đứng ở bên ngoài đánh giá xã văn nghệ.
"Là cô, thật tốt quá, cô suy nghĩ thế nào rồi?"
Hoàng Oanh nhìn thấy Dư Điềm Điềm liền vô cùng vui vẻ nhiệt tình đi tới.
Dư Điềm Điềm nói: "Chuyện đó, tôi nghĩ, tôi lúc trước cơ duyên xảo hợp học vũ đạo một thời gian, nhưng lâu lắm tôi không có nhảy, tôi cũng không xác định được nhưng tôi có thể thử xem thử, cô không cần ôm hy vọng quá nhiều đối với tôi...."
Hoàng Oanh thân thiết ôm cánh tay cô "Được được được, cô đồng ý là được, không sao, cô khẳng định chuyên nghiệp hơn so với chúng tôi, bên kia là sảnh luyện tập, cô thử xem."
Lúc Hoàng Oanh lôi kéo Dư Điềm Điềm xuất hiện ở đại sảnh, mọi người liền chạy tới.
"Cô là Dư Điềm Điềm ở khoa Tiếng Trung đúng không, tôi sớm đã nghe qua cô."
"Cô có thể gia nhập vào xã văn nghệ thật là tốt."
"Phát thanh của cô tôi đều nghe, giọng nói thật dễ nghe."
Mỗi câu mỗi từ, Dư Điềm Điềm đều bị sự nhiệt tình của mấy cô gái làm cảm động, cũng dần thoải mái hơn.
"Cô nhảy một điệu đi? Chúng tôi đều muốn nhìn xem cô nhảy."
Hoàng Oanh sớm mang radio sang, "Tới, tôi chuẩn bị âm nhạc, cô cứ việc nhảy."
Dư Điềm Điềm chậm rãi đi tới giữa đám người, tuy rằng bây giờ cô không có giày múa ba lê nhưng cảnh tượng quen thuộc trong hồi ức làm cô bây giờ vô cùng thả lỏng, trong nháy mắt, cô giống như trở về đoạn thời gian cô thích nhất.
Một người ở trong phòng khiêu vũ to lớn, không nghĩ về bất kỳ chuyện gì, bất luận người nào, chỉ tập trung vào vũ đạo.
...
Nhảy xong một điệu, phòng luyện tập to như vậy lại yên tĩnh vô cùng, tất cả mọi người ngốc lăng tại chỗ, cho tới qua một lúc lâu Hoàng Oanh mới vội vàng vỗ tay.
"A!"
Tiếng hét chói tai phát ra từ xã văn nghệ.
"Cô, cô vừa nhảy chính là ba lê hả? Tôi có nghe nói qua."
"Quá đẹp, thật sự rất đẹp."
Dư Điềm Điềm bị mọi người vây quanh, cô có chút ngượng ngùng nói; "Cũng không tính là tiêu chuẩn ba lê, không có giày múa, động tác cũng không hoàn toàn nhớ rõ."
"Này còn khó coi, cô cũng thật khiêm tốn."
"Cô chuyển qua xã văn nghệ đi."
Hoàng Oanh trực tiếp kích động giữ chặt tay cô: "Đúng vậy, chúng tôi không có khả năng thả cô đi, chuyển tới xã văn nghệ đi. Lần này tiệc mừng đón người mới, cô nhất định phải tham gia."
Dư Điềm Điềm cười nói: "Được rồi, cô buông tôi ra trước tôi đồng ý là được."
"Được."
Dư Điềm Điềm nhìn thấy mấy cô gái cười nói vui vẻ, nội tâm đột nhiên cảm thấy chính cô cũng có chút ánh sáng, chiếu sáng lên các cô gái đó, giúp những cô gái này học vũ đạo, cho dù bỏ lỡ tuổi học ba lê, nhưng cũng có thể giúp các cô ấy tự tin hơn, xinh đẹp hơn, Dư Điềm Điềm suy nghĩ trong lòng cũng chậm rãi trở nên kiên định.
Tiệc tối mừng người mới còn có một tháng, thời gian rất khẩn trương.
Dư Điềm Điềm quyết định ngày hôm sau khua chiêng gõ mõ tập luyện, vừa tan học cô liền chạy trực tiếp tới xã văn nghệ, ăn cơm với Phương Nghị ở nhà ăn cũng vội vã.
Phương Nghị muốn đi theo cô nhưng luôn bị Dư Điềm Điềm cản lại. Lý do là toàn con gái, một mình anh là đàn ông tới đó không tiện. Kỳ thật Dư Điềm Điềm so với lúc trước luyện tập giống nhau, cô không chuẩn bị đầy đủ mười phần thì sẽ không muốn múa trước mặt người khác.
Tiết mục đón người mới Dư Điềm Điềm và xã văn nghệ chuẩn chị hai tiết mục, một cái là Dư Điềm Điềm múa đơn, còn một cái là múa tập thể, múa tập thể bởi vì đa số các cô gái không có cơ sở vũ đạo nên Dư Điềm Điềm lựa chọn làm động tác thoải mái, mục đích là thể hiện tinh thần phấn chấn của mọi người.
Cô mỗi ngày liều mạng tập luyện ở xã văn nghệ, tất cả cô gái ở đây đối với cô rất kính nể, cô tập luyện rất nghiêm túc, Dư Điềm Điềm có đôi khi vội cũng quên ăn cơm, còn phải nhờ cô gái khác tới nhắc nhở.
"Điềm Điềm bên ngoài hình như là đối tượng của cô."
Hôm nay là cuối tuần, nhưng Dư Điềm Điềm vẫn còn luyện tập, có người ở cửa gọi cô.
Dư Điềm Điềm vừa nghe liền lập tức quay đầu lại, chạy tới bên cửa sổ nhìn xem, quả nhiên là thân ảnh cao lớn của Phương Nghị đứng dưới tán cây, không biết anh đã đứng đó bao lâu.
"Tôi đi ra ngoài một chút, lập tức quay lại."
Dư Điềm Điềm vội vàng đi xuống lầu, khoảng cách tới tiệc tối mừng người mới còn có hai ngày, mấy ngày này cô thật sự rất bận, về nhà liền ngả đầu xuống là ngủ, cô vắng vẻ anh một thời gian rồi.
"Sao vậy." Dư Điềm Điềm chạy tới trước mặt anh.
Phương Nghị đứng ở dưới tán cây, trên tay cầm một hộp cơm: "Anh mang cơm trưa cho em, là bà nội làm."
Dư Điềm Điềm lắp bắp kinh hãi, cô nhớ tới cô còn chưa ăn cơm.
"Sao anh lại mang cơm tới cho em, em và mọi người ăn tạm gì đó cũng được mà."
"Em gầy." Phương Nghị đau lòng nhìn cô.
Đợt bận rộn này Dư Điềm Điềm thật sự gầy không ít, còn chưa nói xong liền bị Phương Nghị nhắc nhở, cô thật sự đói bụng, hai người tìm ghế dựa ngồi xuống, mở hộp cơm ra, là mấy món sở trường của bà nội, còn có thịt kho tàu và cá trích.
Ánh mắt Dư điềm Điềm sáng ngời, cô nhận lấy đôi đũa liền ăn.
"Anh ăn không?"
"Anh ăn rồi."
Hình ảnh này thật quen thuộc, khi Phương Nghị ở ngoài đồng ruộng Dư Điềm Điềm cũng đưa cơm cho anh vô số lần. Bây giờ ngồi ở sân trường lại phảng phất giống như cách một thế hệ.
"Ăn từ từ thôi, còn có cả nho."
Bình thường Dư Điềm Điềm không nhìn thấy được anh thì thôi, bây giờ gặp được trong lòng ngọt ngào vô cùng cô liền kiều khí, cô ngồi lại gần Phương Nghị: "Anh lột quả nho giúp em đi ~"
Tiếng nói ngọt ngào, làm anh muốn đem những thứ tốt nhất trên thế gian này đưa tới trước mặt cô.