Trong lòng Dư Điềm Điềm thoải mái không ít, tuy nhiên rốt cuộc cũng chỉ nói có một nửa, về chuyện làm ăn của cô và Phương Nghị....Lý Đại Toàn đã đồng ý, cô khẳng định cũng sẽ chia cho Phương Nghị một phần.
Phương Thu Lan ở phòng bếp giúp đỡ Dư Điềm Điềm cùng nhau xử lý chỗ thịt, chỗ ống xương trước cầm đi hầm canh, ruột già hôm nay rửa sạch để ngày mai lại xào cũng được. Hôm sau Dư Điềm Điềm muốn làm xong móng heo kho, hôm nay không có thời gian làm chỗ thịt vụn, đành phải bỏ thịt ba chỉ xuống giếng giữ cho tươi.
Phương Nghị lần trước không được ăn mì lòng cay, Dư Điềm Điềm liền tính toán hôm nay dùng một nắm bột mì, nấu chung với nước xương làm thành nước mì, vừa lúc cũng nấu luôn mấy cây nấm mối còn dư lại.
Chị cả Phương bây giờ thấy nấm mối giống như thấy người thân, chị ấy lặng lẽ nói với Dư Điềm Điềm: "Hôm nay chị có đi lên núi...Nhưng nửa cái nấm mối cũng tìm không ra...Hôm đó làm sao em tìm được hay vậy?"
Dư Điềm Điềm cười, nấm mối muốn tìm phải đợi sau cơn mưa, hơn nữa có cố định tế bào sinh trưởng, nếu không làm kí hiệu, rất khó tìm.
Lúc hai người ở trong phòng bếp bận rộn, cửa nhà họ Phương đột nhiên truyền tới một thanh âm: "Điềm Điềm...Cô ở đâu?"
Dư Điềm Điềm vừa nghe, là Ngô Nguyệt! Cô sửng sốt một chút mới phản ứng lại đây, nhìn trí nhớ của cô này! Hôm nay cô nói Ngô Nguyệt tới ăn cơm! Thiếu chút nữa liền quên!
Dư Điềm Điềm khoa tay múa chân với chị cả Phương một chút, liền chạy nhanh đi ra ngoài đón người. Gia cảnh nhà Ngô Nguyệt cũng không tốt, cha cô ấy năm kia lên núi bị thương ở chân, rốt cuộc không thể đi xuống ruộng làm việc, mà mẹ cô ấy qua đời sớm, anh trai thì đi tòng quân cũng không lo được chuyện trong nhà, chỉ còn lại có hai cha con Ngô Nguyệt nương tựa lẫn nhau.
Mấy ngày hôm nay quan hệ giữa cô và Ngô Nguyệt rất tốt, hơn nữa Ngô Nguyệt hay giúp đỡ cô, Dư Điềm Điềm mới đưa ra lời mời nói cô ấy hôm nay tới ăn một bữa cơm.
Phương Nghị vừa lúc đi ra từ phòng của bà nội, Dư Điềm Điềm vội vàng viết tờ giấy, liền đi ra mở cửa cho Ngô Nguyệt.
Ngô Nguyệt sau khi nhìn thấy Phương Nghị theo bản năng có chút co quắp, rốt cuộc anh ở thôn Tỳ Ba cũng có tên tuổi không nhỏ, Phương Nghị không nói gì, xoay người đi vào phòng chứa củi chặt củi, chị cả Phương cười tiếp đón khách, rót chén nước.
Dư Điềm Điềm cười dẫn Ngô Nguyệt đi vào phòng của cô, cô tìm một cuốn sách đưa cho cô ấy, Ngô Nguyệt ánh mắt sáng ngời: "Cô chỗ nào có được?"
Tất nhiên là trước khi xuống nông thôn Dư Điềm Điềm trộm mang tới, cô khoa tay múa chân làm ra dấu im lặng, Ngô Nguyệt lập tức hiểu.
Cô ấy vuốt bìa cuốn sách không dễ có này, có chút cảm khái. Dư Điềm Điềm biết Ngô Nguyệt biết chữ, thấy cô ấy thích, trong lòng cô cũng vui vẻ. Viết nói: [Cô từ từ xem, tôi đi nấu cơm trước đã.]
"Hay tôi đi giúp cô nấu cơm?"
[Không cần, hôm nay cô là khách, có chị cả Phương mà.]
Thấy cô kiên trì Ngô Nguyệt đành phải thôi, Dư Điềm Điềm đi rồi, cô ấy ghé vào trên bàn nghiêm túc lại thành kính mở ra trang đầu tiên.
<< Tình yêu đơn thuần>> - người viết-Tăng Trù Phấn.
Trái tim Ngô Nguyệt đập thình thịch.
Dư Điềm Điềm chạy về phòng bếp, cô nhìn về chị cả Phương cười cảm kích, Phương Thu Lan vừa xoa mặt vừa nói: "Khách sáo cái gì, bạn bè của em chính là bạn bè của chúng ta."
Trong lòng Dư Điềm Điềm ấm áp, bắt đầu nấu canh.
Làm mì không phải việc gì khó hay phức tạp, chỉ cần chú ý tay nghề là được, chị cả Phương hàng năm nấu cơm, chị ấy nắm chặt từng miếng có độ dày mỏng rất đều, Dư Điềm Điềm cũng chỉ phụ trách xắt thịt.
Xương ống và nấm mối nấu canh tươi ngon tất nhiên không cần nói nhiều, vừa nhìn là biết mỹ vị, Dư Điềm Điềm lại dùng khoai tây, cà rốt và ít thịt nạc xào thành một đĩa thịt thái thơm ngon, đều là mì, nhưng so với nước lèo bình thường ngon hơn rất nhiều lần.
Bởi vì trong nhà có khách, bà nội Phương không muốn ra bên ngoài ăn cơm. Trừ Phương Mạn và Phương Hòa ở trong sân ăn cơm, còn lại mọi người đều bưng chén trở về phòng ăn.
Lúc Phương Nghị tiến vào, Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm đưa cho anh chén gia vị kia.
Thả một chút giấm và dầu cay, ăn vào càng thêm ngon, xem như đền bù mì lòng cay hôm đó.
Cô cười rất ngọt ngào, Phương Nghị đột nhiên không kịp phòng bị, trái tim liền nóng lên, bưng chén mì "đặc biệt", trên tai người đàn ông đỏ lên, vội vàng trở về phòng.
Dư Điềm Điềm chớp mắt, không rõ nguyên nhân. Cô bưng chén mì của cô và Ngô Nguyệt trở về phòng.
Ngô Nguyệt còn đang đọc hăng say, Dư Điềm Điềm tiến vào cũng không để ý, tới khi Dư Điềm Điềm bưng hai chén mì tới trước mặt cô ấy, Ngô Nguyệt mới chợt ngẩng đầu nhìn lên.
Dư Điềm Điềm cười bảo cô ấy ăn cơm trước, Ngô Nguyệt sau khi nhìn thấy đồ ăn trong chén, kinh ngạc đến mức tay chân co quắp.