"Này, này làm sao được… Đây đều là lương thực tinh." Trong ý thức của Ngô Nguyệt, cuộc sống của nhà họ Phương còn khổ hơn nhà cô ấy, khi nhìn tới chén mì trắng trước mắt, mặt trên còn có thịt bằm, đây là phần lương thực cô ấy làm quanh năm suốt tháng cũng ăn không nổi.
Dư Điềm Điềm thấy cô ấy muốn đứng dậy, vội vàng ngăn lại, cười bảo cô ấy không cần câu nệ, viết xuống: [Đây là lương thực của tôi lúc trước mang tới, yên tâm đi, cô là người bạn đầu tiên của tôi ở đây, mời cô ăn một bữa cũng không có gì, đừng khách sáo.]
Ngô Nguyệt nhận lấy, trong lòng mới bình tĩnh trở lại.
"Điềm Điềm...Cô, cô thật tốt. Còn có cuốn sách này, tôi mới bắt đầu xem, đã hoàn toàn bị nhân vật nữ chính hấp dẫn rồi, cuốn sách này có thể cho tôi mượn xem mấy ngày không?
[Đương nhiên có thể! Cô muốn xem liền cầm đi, chỉ là không cần để người khác biết được là được.]
"Tất nhiên rồi! Tôi nhất định sẽ yêu quý nó! Tuyệt đối sẽ không làm dơ dù chỉ một chút!"
Dư Điềm Điềm cười, hai người ngồi đối diện nhau ở trên giường bày bàn ăn mì, vui vẻ lại thỏa mãn bắt đầu ăn xong chén mì.
Mùi thơm của mì tràn ngập vị tươi ngon, nước canh nồng đậm, ngay cả Dư Điềm Điềm cũng nhịn không được cảm khái, cô đi vào niên đại này mới biết được lương thực đáng quý cỡ nào, đời sau một chén mì bình thường đặt ở bây giờ còn quý hơn vàng!
Niên đại này, nông dân giản dị dùng chính đôi tay mình, cấy mạ trên ruộng, thu hoạch lấy hạt, loại bột mì hiếm có trân quý này tràn ngập hơi thở của thiên nhiên, ăn vào vừa mềm còn dẻo, ngay cả cô cũng nhịn không được ăn sạch sẽ một chén lớn.
Cô nhìn Ngô Nguyệt, hai người từ hai cô gái ngượng ngùng, rụt rè, bây giờ đối diện với chén mì cũng chưa, ăn no đến căng cả bụng.
"Điềm Điềm...Hôm nay tôi mới biết, cô, tay nghề của cô tốt cỡ nào, so với tất cả những người nấu ở nhà ăn, căn bản là chưa trổ hết thực lực."
Dư Điềm Điềm phụt cười một tiếng, cô cho là Tây Du Ký đang đánh yêu tinh sao? Còn trổ hết thực lực...
Ngô Nguyệt vừa nhìn thấy lời này, ánh mắt kinh ngạc trợn tròn: "Cô, cô còn xem qua Tây Du Ký?"
[Ừ, xem qua, tôi cũng đọc qua Hồng Lâu Mộng.]
Ngô Nguyệt kích động nói không nên lời, "Vậy vậy vậy, vậy cô nói cho tôi nghe một chút được không?" Mới vừa nói xong, cô ấy mới ý thức được cô ấy nói sai rồi, vội vàng ngượng ngùng sửa miệng: "Nếu cô rảnh, viết xuống một chút cũng được..."
Dư Điềm Điềm tất nhiên không ngại, chỉ thấy cô cười thần bí, sau đó đi xuống giường đất, ngồi xổm lấy chiếc rương dưới giường ra, lấy một cái bao ra, mở bao ra có mấy cuốn sách, tim Ngô Nguyệt đập ngày càng nhanh hơn.
Mở túi ra, , đại khái khoảng năm sáu quyển sách, tất cả đều bị Dư Điềm Điềm tỉ mỉ gói ở trong bọc, bây giờ đưa cho Ngô Nguyệt, mở ra thế giới của cô gái ở nông thôn.
[Nếu cô muốn xem về sau có rất nhiều cơ hội và thời gian, từ từ xem, không vội.]
Ngô Nguyệt từ trên giường đất đi xuống nhảy dựng lên, cô ấy bắt lấy tay Dư Điềm Điềm, kích động kêu lên một tiếng.
Chị cả Phương đang ở trong sân rửa chén, nghe thấy động tĩnh đầu tiên là hoảng sợ, sau đó nhìn về phía phòng Dư Điềm Điềm, một lát sau, chị ấy cảm thấy đây là năng lượng thuộc về thiếu nữ, thật tốt.
Ngô Nguyệt bình tĩnh một chút, sau đó lôi kéo tay Dư Điềm Điềm ngồi xuống, trịnh trọng nói chuyện: "Điềm Điềm, kỳ thật có chuyện này, tôi vẫn luôn không dám nói với cô, chủ yếu...Chủ yếu tôi sợ cô nghe xong liền sợ hãi và thất vọng."
[Xảy ra chuyện gì?]
"Là cha tôi, cô cũng biết tình huống nhà tôi rồi, cha tôi lúc trước từng bị thương ở chân, lúc đó tình huống rất nghiêm trọng, ngay cả bác sĩ trên huyện thành đều nói phải cưa chân đi, cần lên tỉnh thành...Lúc đó tôi rất sợ hãi, trong nhà căn bản không có nhiều tiền như vậy, sau lại, có một họ hàng bà con xa giới thiệu một thầy thuốc...Nói tới cũng kỳ diệu, vốn dĩ bác sĩ bảo phải cưa chân, nhưng gặp vị thầy thuốc kia chữa trị chăm sóc, mấy năm trước còn không đi đường được, nhưng năm nay có thể đi được mấy chục bước mỗi ngày!"
Dư Điềm Điềm nghe xong mắt đều mở to.
"Tôi nói chuyện này không có ý gì khác...Chính là vì lúc trước cô từng nhắc tới việc muốn đi huyện thành chữa bệnh câm...Tôi nghĩ nghĩ, chuyện đi huyện thành cũng không phải chuyện một hai ngày, cô có muốn thử trước không, đi nhờ thầy thuốc kia nhìn qua xem sao?" Lúc nói chuyện Ngô Nguyệt có chút thấp thỏm, sợ làm Dư Điềm Điềm đau lòng.
Nhưng Dư Điềm Điềm lập tức vui vẻ gật đầu, vội vàng viết xuống: [Muốn! Phiền cô rồi Nguyệt Nguyệt! Tôi muốn đi khám chỗ vị thầy thuốc kia.]
Ngô Nguyệt thấy cô nguyện ý, cũng vô cùng vui vẻ: "Thật tốt quá! Cô yên tâm, hôm nay tôi về hỏi cha tôi địa chỉ của vị thầy thuốc kia."