Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 57: Mì bản to 3

Chương 57: Mì bản to 3




Hai người ở trong phòng thương lượng, trong lòng Dư Điềm Điềm rất kích động, cô biết bệnh câm của nguyên chủ có thể chữa được, cho nên vấn đề hiện tại chính là thời gian và tiền. Thêm một biện pháp thì thêm một hy vọng.

Chị cả Phương còn ở trong sân giặt quần áo, Phương Nghị cũng đi ra khỏi phòng, bên tai anh có hơi nóng, chén mì này anh ăn sạch sẽ, đợi anh phản ứng lại liền phát hiện ngay cả canh cũng hết sạch. Chị cả Phương cười nhận lấy chén: "Em chứng kiến được tay nghề của Điềm Điềm rồi nhỉ, bà nội cũng đã ăn xong rồi."

Phương Nghị gật đầu, trước kia anh cảm thấy đồ ăn bỏ thêm chút dầu muối đã rất ngon, nhưng ăn qua đồ ăn do Dư Điềm Điềm làm, anh mới phát hiện cơm cô gái này nấu ăn ngon. Chỉ là mỗi ngày anh đều ăn đồ cô nấu, chuyện này làm anh có chút áy náy.

"Hôm nay chị nghe Đại đội trưởng nói, công việc ở ruộng nước làm sắp xong rồi, sắp phân việc mới, em muốn đi đâu?" Chị cả Phương vừa rửa chén vừa hỏi anh.

Phương Nghị nói: "Em nghe theo sự sắp xếp, phân đi đâu thì làm ở đó."

Chị cả Phương đóng nước lại, dùng ngón trỏ chọc trán anh, bị Phương Nghị né tránh: "Em á, đứa ngốc nghếch này, bà nội tìm việc cho em, em không đi, vậy em tự đi tìm Bí thư chi bộ nói một chút, đừng để bị phân tới chỗ ruộng nghèo nàn xó xỉnh nào đó, được không?”

Phương Nghị rũ mắt, hàm hồ nói: “Em biết rồi.”

“Em đừng có lệ với chị, hiện tại trong thôn có thanh niên tri thức, những thanh niên tri thức đó không có khả năng xuống ruộng đất, nếu em còn đần như vậy, tháng bảy tháng tám em tự chịu! Còn có, chị nghe nói….Bên thanh niên tri thức cũng muốn có một cái nhà ăn, ý của Đại đội trưởng là, mấy người Dư Điềm Điềm cũng có khả năng đi xuống ruộng làm việc."

Phương Nghị lập tức ngẩng đầu lên: "Mấy người họ xuống ruộng làm gì?"

Chị cả Phương nghe thấy anh nói chuyện làm chị không phản bác được, lúc nhắc tới Điềm Điềm muốn xuống ruộng lại kích động giống như bị cái gì vậy: "Còn có thể làm gì chứ, sắp tới tiết Mang chủng rồi, qua tháng Bảy, tháng tám là tới mùa thu hoạch, còn phải xem dưa, công việc nhiều lắm."

Sau khi chị cả Phương nói xong, liền vội vàng đi cho chó con ăn, con chó hai ngày trước Dư Điềm Điềm và Phương Nghị mang về cuối cùng cũng có tinh thần.

Lúc này Dư Điềm Điềm cũng dẫn Ngô Nguyệt đi ra từ trong phòng.

"Đi hả?" Chị cả Phương chào hỏi, Ngô Nguyệt lễ phép nhìn hai người gật đầu: "Chuẩn bị đi ạ, quấy rầy rồi."

Dư Điềm Điềm dẫn Ngô Nguyệt đi ra cửa sân nhà họ Phương, vừa qua đầu lại, ổ chó "tàn tật" liền ngửi được mùi hương của cô, đi từng bước một qua.

“Con chó không lương tâm này…” Chị cả Phương nói đùa, chị ấy cho ăn vài ngày, kết quả chú chó này không chút cảm kích nào, vừa thấy Dư Điềm Điềm liều mạng đi qua.

Dư Điềm Điềm cười ngồi xổm xuống, cô bế chó con lên ôm vào lòng ngực, chú chó kia như tìm được chủ nhân vậy, quấn lấy liếm tay cô.

"Nhìn đi! Ngay cả chó cũng tìm người xinh đẹp thân thiết!" Chị cả Phương ở trong sân nói đùa.

Dư Điềm Điềm cũng cười theo, cô sờ lỗ tai của chú chó nhỏ, chú chó kia lập tức liền bắt đầu nghịch ngợm lên.

Phương Mạn và Phương Hoài cũng chạy tới.

Hai ngày trước lúc mới ôm về, trên người dơ vô cùng, lông đều dính vào nhau, nhìn không ra màu lông, mới tắm rửa một cái, bây giờ nhìn ra dáng một chú chó săn hai màu lông đen và vàng, đây là chủng loại thường thấy ở nông thôn, nhưng Dư Điềm Điềm càng nhìn càng thấy đặc biệt.

Cô cũng có một chú chó, còn là chú chó có thể nói chuyện với cô.

Loại cảm giác này rất đặc biệt, cho nên cô ôm chú chó nhỏ trong lòng yêu thích không muốn buông tay, lông mềm mại ở tai và đầu, cái bụng tròn vo, Dư Điềm Điềm khi chạm vào, chú chó nhỏ ngầm hiểu còn nằm yên để yên cho cô sờ, Dư Điềm Điềm không nhịn được liền phụt cười một tiếng.

Toàn bộ ánh mắt trong sân liền tập trung trên người cô, trong sân chớp mắt liền an tĩnh.

"Chị Điềm Điềm...Chị..."

Dư Điềm Điềm không rõ chuyện gì liền ngẩng đầu, nhìn thấy toàn bộ người trong sân đều nhìn về phía cô, biểu tình còn vô cùng khẩn trương.

"..."

Ban đầu cô còn không phản ứng kịp, tới khi chị cả Phương vui vẻ vỗ đùi: "Em vừa mới cười ra tiếng!"

Lúc này cô mới rõ ràng.

Ngạc nhiên và vui vẻ tràn ngập trong lòng cô, Dư Điềm Điềm theo bản năng nhìn về phía Phương Nghị, gương mặt luôn lạnh lùng của người đàn ông bây giờ lại giống như mùa xuân nước chảy băng tan, bị nụ cười xinh đẹp của Dư Điềm Điềm làm ngẩn người.

"Em gái, chị thấy bệnh của em có thể trị được, nỗ lực một chút, nói không chừng tới cuối năm liền hết." Chị cả Phương vì cô cũng thật sự vui vẻ, tràn đầy tin tưởng nói.

Chị ấy vừa nói xong.

"Gâu gâu!"

Chú chó nhỏ trong lòng Dư Điềm Điềm đột nhiên trở mình, móng vuốt sau vừa giẫm, giơ lên cổ nho nhỏ kêu hai tiếng, như tỏ vẻ tán đồng, mọi người đều cười.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch