Bà nội Phương giờ phút này cũng chống quải trượng đi từ trong phòng ra, trong sân liền yên tĩnh.
Bà nội Phương ngay từ đầu còn xụ mặt, sau ánh mắt của bà rơi xuống chú chó con trong lòng ngực của Dư Điềm Điềm rốt cuộc hừ một tiếng: "A Nghị đi mua hai bao bột sữa dê, chó con này phải uống sữa, còn nhỏ như vậy...Thật là, lại làm cái ổ chó, về sau giữ nhà."
Bà nội Phương vừa nói xong, lại nhìn Dư Điềm Điềm: "Thuận tiện làm cho Dư Điềm Điềm cái ngăn tủ, con gái nhà người ta ngay cả cái tủ đựng đồ cũng không có."
Bà nội Phương nói xong, lại đấm eo đấm lưng đi về trong phòng: "Người già rồi...Không ở lâu..."
Chị cả Phương vui vẻ nhìn Dư Điềm Điềm, vội vàng đưa mắt ra hiệu với cô.
Bà nội đây là đồng ý cho cô ở lại nhà họ Phương.
Trên mặt Dư Điềm Điềm cũng tràn ngập vui sướng.
Nội tâm Phương Nghị nóng bỏng, cô nguyện ý ở lại gia đình của anh, chuyện này làm trái tim anh đập nhanh hơn, nhiệt khí bốc lên.
Lần trước chuyện chảy máu mũi còn sờ sờ ở trước mắt, Phương Nghị đột nhiên xoay người, vội vã chạy tới phòng chất chủ tìm gỗ, Phương Thu Lan nhìn thấy chọc anh: "Đúng là một đứa ngốc."
Dư Điềm Điềm ôm chú chó nhỏ, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.
Sau bữa cơm chiều, Phương Nghị còn ở trong sân nghiêm túc lại nỗ lực mài gỗ, chị cả Phương kiên trì muốn cùng Dư Điềm Điềm ở phòng bếp làm thịt kho, những cái móng heo có mùi thơm mê người, Phương Mạn và Phương Hoài thèm thuồng, Dư Điềm Điềm cho hai đứa hai miếng.
"Hai đứa lì lợm này! Còn không đi ngủ!" Chị cả Phương đuổi người. Hai đứa nhóc ăn thịt xong, nhanh như chớp liền chạy về phòng, chân chạy còn nhanh hơn cả người khác.
Dư Điềm Điềm giục chị cả Phương cũng đi ngủ, Phương Thu Lan kiên trì muốn ở cùng cô, cuối cùng Phương Nghị đi tới, nói để anh trông, Phương Thu Lan mới đánh ngáp, trở về phòng.
Chuyện này lại hợp ý Dư Điềm Điềm, bởi vì cô cũng có việc muốn nói với Phương Nghị.
[Tôi suýt nữa quên hỏi, hôm nay lúc anh đổi xe đạp vì sao không dùng hạt đậu vàng? Số tiền đó từ đâu ra?]
Phương Nghị ôm củi được chặt xong bỏ lên bệ bếp, thuận miệng nói:" Là tích cóp được từ bán đồ đặc sản trong núi."
Còn hạt đậu vàng của bà nội Phương, hiện tại ai dám quang minh chính đại lấy, nhìn qua liền thấy là bảo bối nhưng muốn dùng lại khó khăn.
Dư Điềm Điềm tiếp tục viết giấy với anh: [Bên chỗ tiền kiếm được từ anh Đại Toàn, tôi và anh mỗi người một nửa, anh thấy được không?]
Phương Nghị không suy nghĩ liền cự tuyệt: "Không cần, cô cứ việc cầm."
[Làm như thế sao được, anh cũng phải giao đi qua.]
"Chỉ là tiện đường, hơn nữa, cô còn phải nấu thịt."
Dư Điềm Điềm trầm mặc.
Phương Nghị thêm củi, đứng dậy, "Được rồi đừng nghĩ nữa, chuyện tôi mua xe đạp đều có tính toán, giúp cô bán chỉ là một phần nhỏ, nghỉ ngơi sớm đi."
Nói xong Phương Nghị liền tính toán xoay người đi ra ngoài, Dư Điềm Điềm muốn giữ anh lại tiếp tục nói cái gì, người đàn ông lại đột nhiên xoay người lại, lấy hạt đậu trả lại cho cô.
"Hạt đậu vàng vẫn là của cô, cất đi."
Bàn tay của Phương Nghị so với tay cô to hơn rất nhiều, lòng bàn tay còn có vết chai mỏng, cho thấy người đàn ông này rất cần cù. Một hạt đậu vàng sáng rực rỡ nằm im trong lòng bàn tay anh, Dư Điềm Điềm nhận lấy.
"Đi đây." Phương Nghị thu hồi tay, khóe môi lơ đãng kéo lên một cái.
Dư Điềm Điềm ngơ ngác nhìn hạt đậu trong tay, xoay chuyển, tinh xảo nhẵn nhụi, trên mặt còn khắc chữ nhỏ, cô đặt ở trước mắt, muốn nhìn kỹ.
Cô vừa để sát vào nhìn mới phát hiện, không đúng rồi...
Đây không phải là hạt đậu cô đưa cho Phương Nghị, hạt đậu kia cùng lắm chỉ lớn bằng hạt đậu xanh, nhưng viên này trong tay cô lại biến thành hạt đậu nành lớn.
Gieo trồng vào mùa xuân kết thúc, công việc cấy mạ liền bắt đầu. Triệu Hành Viễn nhìn hai cô gái thanh niên tri thức xinh đẹp đứng trước mặt, đầu to như cái đấu.
Triệu Hành Viễn mới từ trong đội về nhà, liền thấy vợ mình đang cùng Doãn Mộng Đào nói chuyện đến quên trời đất, nhìn lại trên bàn trà, có vài loại điểm tâm và hộp quà, Triệu Hành Viễn gần như cảm thấy đầu muốn nổ tung ngay lập tức.
Dẫu sao mới vừa ở nhà Bí thư chi bộ mở họp xong, chú ý nhiều nhất chính là có một số thành viên hủ bại cần làm nghiêm túc phê bình! Kết quả không nghĩ tới khi về tới nhà, nhà liền muốn sụp.
"Đây là ý gì?" Triệu Hành Viễn trầm mặt xuống.
Doãn Mộng Đào và Ngô Hiểu Lệ vừa nhìn thấy, lập tức đứng dậy: "Chị dâu, hôm nay quầy rầy. Đại đội trưởng, chúng tôi có chút việc, đi về trước."
Nói xong, Doãn Mộng Đào lôi kéo tay Ngô Hiểu Lệ chạy nhanh đi ra khỏi nhà họ Triệu, Ngô Hiểu Lệ không rõ nguyên nhân, Doãn Mộng Đào cạn lời nhìn cô ta: "Nếu lại đi chậm chút thì đồ sẽ bị trả về!"
Quả nhiên, Triệu Hành Viễn chỉ vào đồ ở trên bàn, nhìn vợ anh ta là Vương Ái Hoa chất vấn: "Đây là cái gì?"
Vương Ái Hoa trừng mắt nhìn anh ta một cái, đứng lên đi về phía phòng bếp: "Người ta là thanh niên tri thức đi từ xa đem tới, đều là những thứ quý mua trong thành còn khó, còn có sữa bột cho em bé."
Triệu Hành Viễn và Vương Ái Hoa mới sinh một bé gái, nhũ danh là Niếp Niếp, bởi vì niên đại này sữa bột thật sự rất khan hiếm, sữa mẹ của Vương Ái Hoa không có, cho nên Vương Ái Hoa chỉ có thể dùng sữa dê cho bé uống, cô gái nhỏ không thích uống, cả ngày đều khóc oa oa.