Triệu Hành Viễn cảm thấy đầu càng lúc càng lớn, chỉ vào mấy thứ kia, lạnh giọng quát: "Ngu ngốc! Bọn họ đưa cho em mấy thứ này nhất định có mục đích, hôm nay vừa mới mở họp thảo luận vấn đề không khí hủ bại, em liền nhận một cái khoai lang phỏng tay thế này, là muốn nhà ta tiêu đời sao?"
Vương Ái Hoa ngẩng người, sau đó cô ta rống còn to hơn cả Triệu Hành Viễn: "Triệu Hành Viễn! Tôi thấy anh làm Đại đội trưởng đến u mê rồi đúng không! Mấy túi sữa bột và mấy bì điểm tâm liền thành bom? Lúc con bé khóc sao không thấy anh nhọc lòng chuyện bom hay không? Sữa bột này, tôi nhất định phải lấy!"
"Em!"
"Tôi sao?" Vương Ái Hoa ưỡng ngực gõ nồi: "Gả cho anh mười mấy năm tôi hưởng phúc bao giờ chưa? Thanh niên tri thức Doãn và thanh niên tri thức Ngô bất quá là muốn phân chia công việc có thể đi ruộng nước, cô gái nhà người ta nũng nịu, có thể so với tâm tư của anh lớn bao nhiêu? Anh..Quả thực chính là cái đầu gỗ!"
Triệu Hành Viễn ngây ngẩn cả người....
Đi ruộng nước?
"Công việc ở ruộng nước làm xong rồi mà? Họ muốn đi tới ruộng nước làm gì?"
"Tôi làm sao biết! Chắc là hai cô gái không muốn được phân công tới ruộng đất đi, cho rằng trên ruộng nước còn bận rộn."
Triệu Hành Viễn sờ cằm, chuyện này lại không có việc gì khó...Nhóm thanh niên tri thức vốn cũng không được phân đến ruộng đất, hai người nữ thanh niên kia nhìn qua cũng không có dáng vẻ có thể làm được việc, nhưng thật ra có thể...
"Đi ra ngoài đi ra ngoài, đừng vướng bận tôi nấu cơm." Thấy anh ta nghĩ thông suốt, Vương Ái Hoa bắt đầu cầm xẻng đuổi người, Triệu Hành Viễn vừa bị đuổi ra ngoài vừa suy nghĩ đi ra khỏi phòng bếp...
Dư Điềm Điềm làm xong công việc ở nhà ăn, cô chuẩn bị cởi tạp dề đi về nhà, Ngô Nguyệt hốt hoảng sốt ruột chạy tới nói: "Điềm Điềm, cô nghe gì chưa?"
Dư Điềm Điềm nghi hoặc nhìn cô ấy.
"Trong thôn gieo trồng mùa xuân kết thúc rồi, phân việc, chúng ta cũng phải xuống ruộng."
Dư Điềm Điềm đem tạp dề đặt ở một bên, biểu tình ngạc nhiên, xuống ruộng? Trong truyện gốc chưa từng nhắc tới công nhân nữ ở nhà ăn cũng phải xuống ruộng.
"Đúng vậy, trên đội tạm thời mới quyết định, nói là năm nay bận rộn, thanh niên tri thức cũng phải có một cái nhà ăn, chúng ta tương tối nhẹ nhàng hơn..."
Dư Điềm Điềm cạn lời, nấu cơm cô còn rành, việc nhà nông cô thực sự không biết làm.
"Hiện tại bởi vì đề cập tới phân công việc, bên ngoài mọi người đều nghe theo an bài, kỳ thật lại luôn có người trộm nghĩ biện pháp, tôi nghe nói..." Ngô Nguyệt vừa quan sát xung quanh vừa tiến tới bên cạnh Dư Điềm Điềm nói chuyện cô ấy nhìn thấy Lâm Tiểu Mẫn lén đi tìm Bí thư chi bộ.
Dư Điềm Điềm lại không để ý chuyện này, chuyện cô để ý chính là, vì sao cốt truyện trong sách toàn bộ bị sửa lại, giống như vì sự xuất hiện của cô làm tất cả mọi thứ rối loạn lên.
"Điềm Điềm, cô nghĩ sao?" Ngô Nguyệt còn đang đợi cô tỏ thái độ. Dư Điềm Điềm chỉ cười cười, nghe theo sắp xếp.
Ngô Nguyệt thở dài: "Tôi biết mà, đây là địa chỉ của vị thầy thuốc kia, tối hôm qua tôi mới hỏi được, cô tính khi nào thì đi?"
Đây là chuyện Dư Điềm Điềm quan tâm, cô nhận lấy nhìn xem, trên đời này có đôi khi thật trùng hợp, vị thầy thuốc kia vậy mà ở trấn Dân Thủy.
Dư Điềm Điềm nhận lấy tờ giấy, cười thần bí, cô cùng dáng môi nói hai chữ: "Hiện tại."
Sau khi đi ra từ nhà ăn, Dư Điềm Điềm đi về phía ruộng nước, móng heo Lý Đại Toàn cần ngày mai có thể mang tới cũng được nhưng cô lại chuẩn bị trước rồi, tự nhiên nhân lúc còn sớm đưa qua, hơn nữa đã biết được địa chỉ của thầy thuốc, cô khẳng định gấp gáp không chờ đợi được.
Cấy mạ kết thúc, theo cách nói của Ngô Nguyệt, Phương Nghị hẳn sẽ bị phân công lần nữa. Trong truyện gốc, lần này vận may của Phương Nghị không tốt, cô nhớ rất rõ, ban đầu Phương Nghị được sắp xếp tới ruộng bắp làm việc, chị cả Phương phải đi chuồng bò, nhưng giữa đường có người nhìn thấy công việc béo bở ở chuồng bò, một hai phải đoạt công việc của chị cả Phương, dẫn tới Phương Nghị cũng không được phân tới ruộng bắp, anh vẫn làm ở ruộng nước.
Mùa hè ruộng nước không quá bận, chuyện này liền làm người trong thôn bất mãn. Nhưng kỳ thật Phương Nghị không có khả năng để chị cả Phương một mình làm ở ruộng bắp, một người làm điểm cho hai người, mà chị cả Phương vì mất công việc ở chuồng bò, nhà họ Phương ngậm bồ hòn làm ngọt, còn phải chịu phê bình ở trong thôn.
Trong lòng Dư Điềm Điềm tức giận bất bình, cô có thể chịu đựng bị phân tới nơi nào cũng được, nhưng cục tức này, cô phải nghĩ biện pháp thay người nhà họ Phương mới được.
Lúc Dư Điềm Điềm đi tới ruộng nước, đa phần người trong ruộng đều đang thu việc, cô cười tủm tỉm đứng trên bờ ruộng chuẩn bị tìm bóng dáng của Phương Nghị.
Nhưng ánh mắt cô nhìn thấy được đầu tiên lại là Doãn Mộng Đào.