Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 60: Đôn Đôn 2

Chương 60: Đôn Đôn 2




Hôm nay việc của nhóm thanh niên tri thức được an bài xong rồi, Doãn Mộng Đào quả nhiên được như ý nguyện phân tới ruộng nước, bây giờ cô ta đang đứng bên cạnh Phương Nghị, nũng nịu nói cái gì.

Trong lòng Dư Điềm Điềm là hiện lên một tia nghi hoặc, sau đó cô mới rõ ràng. Trong truyện gốc, Doãn Mộng Đào sinh ra đã đẹp, trong nhà lại có bối cảnh, Triệu Hành Viễn lúc phân công liền cho cô ta đi phụ trách ruộng dưa, ruộng dưa có lều, ban ngày cơ bản không cần làm gì, rõ ràng là một công việc nhẹ nhàng.

Nhưng hiện tại vì sao cô ta lại ở ruộng nước, điều này chứng tỏ cái gì.

Chứng tỏ Doãn Mộng Đào nhất định là cố ý làm chút chuyện gì đó, biết được nguyên bản sẽ phát sinh chuyện gì, trừ bỏ cô là người xuyên qua, nữ chính tự mình trải qua nhất định sẽ rất rõ ràng.

Nếu nói mấy ngày trước Dư Điềm Điềm còn không xác định, vậy hiện tại chính là khẳng định.

Cô đột nhiên có chút buồn cười, đời này Doãn Mộng Đào trăm phương ngàn kế tiếp cận Phương Nghị, chẳng lẽ bởi vì cô ta cảm thấy tình cảm đời trước thất bại, cho nên bây giờ ngay từ đầu muốn tiếp cận Phương Nghị?

"Ngao ô." Tiếng kêu nho nhỏ mềm mại của chú chó nhỏ làm cắt đứt suy nghĩ của Dư Điềm Điềm, cô vừa cúi đầu nhìn xuống phát hiện Đôn Đôn. Đúng vậy, tối hôm qua chú chó nhỏ này có tên, là do chính là bà nội Phương đặt, bà nói chú chó nhỏ này cứ thích nằm, chính là một đôn thịt, kết quả chú chó nhỏ còn lập tức sủa gâu gâu hai tiếng, đồng ý rất nhanh.

Mọi người đều cười ha ha, cái tên Đôn Đôn này liền được định xuống.

Chân Đôn Đôn đã tốt hơn chút, nhưng Dư Điềm Điềm không nghĩ tới nó lại chạy từ nhà họ Phương tới tìm cô, cô vừa định quay đầu lại nhìn thấy Phương Mạn và Phương Hoài đi tới từ phía sau, trên mặt treo nụ cười giảo hoạt.

Dư Điềm Điềm mới biết hai đứa bé ôm Đôn Đôn tới.

Tiếng kêu của Đôn Đôn không lớn, nho nhỏ, còn cọ mắt cá chân của Dư Điềm Điềm, cô ngồi xổm xuống, một tay ôm chú chó nhỏ lên.

Vừa đúng lúc này, Phương Nghị có lẽ nghe được tiếng kêu, hoặc có lẽ là có ý nghĩ nào đó, nháy mắt quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Dư Điềm Điềm ôm chú chó nhà mình, nắm lấy tay em trai em gái nhà anh đứng trên bờ ruộng.

Phương Nghị: "..."

Nguyên bản Doãn Mộng Đào nũng nịu đứng trước mặt anh nói nữa ngày, kết quả người đàn ông này một chút phản ứng đều không có, ngay cả biểu tình cũng không có thay đổi, đột nhiên chỉ một cái quay đầu trong chớp mắt sắc mặt của Phương Nghị đột nhiên xuất hiện chút tươi cười.

Doãn Mộng Đào nhìn theo phương hướng của anh, cô ta vừa nhìn thấy, biểu tình trong nháy mắt liền trầm xuống dưới.

Cô ta thực sự không nhớ lầm, nhà họ Phương chỉ có một mình Phương Mạn là em gái, vốn dĩ cô ta cho rằng người câm nhỏ là bà con thân thích ở nơi xa tới, nhưng hai ngày này cô ta cẩn thận nghe ngóng hỏi thăm một chút mới biết được, cô và nhà họ Phương không hề có quan hệ gì.

Doãn Mộng Đào không phải kẻ ngốc, lúc nhìn thấy Phương Nghị đột nhiên chuyển biến sắc mặt và đáy mắt có vẻ ôn nhu, cô ta đột nhiên cảm thấy bản thân giống trò hề.

Dù sao đời trước cũng là một người phụ nữ thành công, giờ phút này bị nhục nhã như vậy, chỗ nào còn nhẫn nhịn được cục tức này.

Sắc mặt Doãn Mộng Đào đột nhiên trở nên lạnh lẽo, sau đó xoay người rời đi.

Mà Phương Nghị nhìn thấy cô ta đi rồi cũng không có chút dao động, anh lập tức lên bờ ruộng đi về phía Dư Điềm Điềm.

Dư Điềm Điềm ôm Đôn Đôn, cười như không cười nhìn anh.

Không biết vì sao bị cô nhìn như vậy, Phương Nghị có cảm giác chột dạ, anh sờ sờ cái mũi: "Sao lại tới đây?"

Dư Điềm Điềm sờ chó, đột nhiên cười với anh, tiếp theo liền xoay người rời đi. Lúc xoay người ngọn tóc của Dư Điềm Điềm còn phất qua mặt Phương Nghị, mang theo mùi hương hoa nhài, trong nháy mắt tâm thần Phương Nghị có chút rối loạn.

Từ lúc về tới nhà họ Phương, Dư Điềm Điềm yên lặng đem tất cả móng heo gói kỹ, đặt ở trong sọt nhỏ của cô, sau đó lại nói với chị cả Phương chuyện cô tới trấn Dân Thủy tìm thầy thuốc, chị cả Phương vừa nghe xong liền nhìn thấy Phương Nghị giống như đầu gỗ còn đứng yên ở trong sân.

"Thất thần làm cái gì, chẳng lẽ em để một mình Dư Điềm Điềm đi?"

Dư Điềm Điềm vội vàng lắc đầu, chị cả Phương cực kỳ kiên trì: "Để em ấy đi chung với em, dù sao công việc buổi sáng cũng làm xong hết rồi, em đi một mình chị không yên tâm."

Dư Điềm Điềm "vô cùng ngượng ngùng" nhìn về phía Phương Nghị, người thanh niên trầm mặt không nói hai lời mặc áo ngắn, cõng sọt lên, ở trước cửa sân chờ cô.

"Đi thôi, đi sớm về sớm."

Chị cả Phương tiễn hai người tới trước cửa nhà họ Phương, Dư Điềm Điềm đi ở phía trước, Phương Nghị đi theo phía sau. Tuy nói Dư Điềm Điềm vốn dĩ không nói chuyện, hai người lúc trước ở chung vẫn luôn như thế này trầm mặt không tiếng động, nhưng hôm nay Phương Nghị có thể cảm giác được không khí có chút cổ quái.

Chờ tới con đường nhỏ, Phương Nghị rốt cuộc không nhịn được đi lên hỏi.

"Tôi làm sai chuyện gì sao?"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch