Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 61: Chữa bệnh 1

Chương 61: Chữa bệnh 1




Giờ phút này Phương Nghị đang đứng trước mặt Dư Điềm Điềm, anh đã cởi ra vẻ mặt lạnh lùng và hung dữ ra, khóe mắt hơi rũ xuống, nhìn dáng vẻ này của anh có chút giống như một phiên bản phóng đại của Đôn Đôn, giống như một con chó lớn đã làm sai chuyện gì đó.

Dư Điềm Điềm “Xì” một tiếng rồi bật cười.

Tâm tư của con gái một ngày phải thay đổi đến tám trăm lần, thật sự là Phương Nghị cũng không thể hiểu nổi, nhưng mà vừa nhìn thấy cô cười thì anh nghĩ chắc hẳn là cô không còn tức giận nữa.

Dư Điềm Điềm móc cuốn sổ nhỏ của mình ra rồi viết xuống đó một dòng chữ: “Đúng vậy, anh lén đổi hạt đậu vàng của tôi nên tôi rất tức giận.”

Phương Nghị cầm lấy quyển sổ rồi nhìn một cái, khóe mắt của anh khẽ giật giật, Dư Điềm Điềm vẫn ung dung nhìn anh nhìn xem anh sẽ nói thế nào.

"Hạt đậu vàng?"

Đầu tiên là đôi mắt dài và hẹp của Phương Nghị thoáng lóe lên vẻ kinh ngạc rồi sau đó cũng thoáng qua một tia cười.

Tới tận hôm nay mà Dư Điềm Điềm mới tìm anh để nói về chuyện này, rõ ràng là cô cố ý đùa anh.

Quả nhiên, Dư Điềm Điềm nghe thấy lời này của anh thì cũng biết rằng mưu kế của mình đã bị nhìn thấu, cô cũng lập tức thu lại nụ cười, hừ một tiếng nặng nề, quay mặt đi rồi tiếp tục bước về phía trước.

Từ lúc cô bị con rắn dọa một lần rồi cộng thêm chuyện bị Đôn Đôn chọc cười một lần, bây giờ cô đã có thể thốt ra một hai âm tiết đơn giản.

Giống như bây giờ, rõ ràng là phản ứng của sự tức giận, nhưng một tiếng hừ yêu kiều kia giống như âm thanh tự nhiên, có thể khiến cho lòng người dù sắt đá đến đâu cũng phải run lên, đầu ngón tay của Phương Nghị tê rần, bước chân không thể kiềm chế mà cũng bước theo cô.

Đi tới trước "Hang ổ bí mật", rồi sau đó đạp xe đến trấn Dân Thủy, chỉ mất chưa đầy một giờ đồng hồ, Phương Nghị vừa có một đôi chân dài lại vừa có kỹ năng đạp xe tốt nên Dư Điềm Điềm cũng không cảm thấy có cảm giác chòng chành. Sau khi hai người đỗ xe xong thì lập tức đi bộ tới tiệm cơm quốc doanh.

Lý Đại Toàn vừa nhìn thấy Dư Điềm Điềm và Phương Nghị thì đôi mắt của anh ta liền cười thành một đường chỉ: "Ôi chao, tôi vừa mới làm xong bảng hiệu món chân heo kho tộ bí chế thì hai người cũng đã tới rồi."

Ban nãy Phương Nghị giúp Dư Điềm Điềm vác tất cả mọi thứ đến đây, lúc này anh vừa mới lấy món chân heo kho ra từ trong giỏ ra, cái hũ vừa mới mở ra một cái, tất cả những người hầu bàn đều vây quanh lại chỗ anh.

Lý Đại Toàn nóng lòng, không thể chờ được nữa mà lập tức lấy đũa gắp một miếng lên.

Trong nháy mắt cái hương vị cay tới tê dại và thơm nồng tràn ngập khắp khoang miệng, từ đầu lưỡi thẳng đến thực quản, mùi vị của hạt tần, bì gai cùng với vị cay của ớt được hòa quyện hoàn hảo với nhau, bản thân chân heo vốn dĩ đã có vị ngon rất vừa vặn, cắn một cái, Lý Đại Toàn lập tức khoa tay múa chân rồi giơ ngón tay cái.

"Tuyệt vời!"

Dư Điềm Điềm mỉm cười, sau đó lại nhìn về phía Phương Nghị, Phương Nghị lại ôm một cái hũ nhỏ khác ra tiếp rồi nói: "Cái hũ vừa nãy là vị cay tê, còn cái hũ này là vị ngũ vị hương."

Rõ ràng là Lý Đại Toàn không ngờ tới chuyện Dư Điềm Điềm lại còn làm cho anh ta tới tận hai hương vị, anh ta vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ, vội vàng chạy lại gắp một ít từ trong cái hũ đó rồi bỏ vào trong miệng. Lần này, ngon đến mức anh ta thậm chí không thể nói một câu hoàn chỉnh.

"Em gái à, cô em, tay nghề của này của cô em... Thật là tuyệt vời! Tôi nói không phải khoác lác đâu nhưng chỉ mà cần một buổi chiều thì một mình tôi thôi cũng có thể giải quyết hết được những thứ này!"

Dĩ nhiên là Dư Điềm Điềm biết những món thịt kho này ăn ngon đến mức nào, cô chỉ điềm tĩnh cười một tiếng, Lý Đại Toàn lập tức móc một xấp tiền giấy ra nhét cho cô.

"Cô em à, cô em nhất định phải đồng ý với tôi là sẽ hợp tác lâu dài với tôi đấy! Tiền bạc thì không thành vấn đề, đây là mười đồng, còn có mấy tấm phiếu, cô em cứ cầm lấy rồi xem đi!"

Dư Điềm Điềm lắc đầu một cái, chỉ nhận lấy tám đồng, còn phần còn lại đều trả lại hết cho Lý Đại Toàn, một cân thịt cô lấy tám hào tiền công, đây là thỏa thuận đã nói với nhau ngay từ lúc đầu.

Lý Đại Toàn thấy cô không chịu nhận thì anh ta cũng có chút thấp thỏm, lập tức liếc mắt nhìn về phía Phương Nghị, Phương Nghị mở miệng nói: “Anh cứ yên tâm đi, chúng tôi sẽ không đi tìm người khác đâu, nhưng chúng tôi cũng chỉ lấy phần mà chúng tôi nên cầm lấy thôi."

Lý Đại Toàn vô cùng xúc động vỗ vai của Phương Nghị một cái, muốn nói gì đó nhưng lại không tài nào nói ra được, không thể làm gì khác hơn là bày tỏ niềm ưu tư của mình như thế này.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch