Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 62: Chữa bệnh 2

Chương 62: Chữa bệnh 2




“À đúng rồi cô em.” Lý Đại Toàn ngừng lại một lúc, sau đó nói tiếp: “Lần trước cô em nói các loại thịt khác cũng làm được, hôm nay vừa vặn trong tiệm tôi có một ít chân vịt và thịt trâu. Cô em có thể lấy những thứ đó làm món kho này được không?”

Hai mắt của Dư Điềm Điềm sáng rực lên rồi lập tức gật đầu.

Lý Đại Toàn lập tức vỗ đùi một cái thật mạnh, rồi bắt đầu bảo mấy người hầu bàn đi gói mười cân chân vịt và hai mươi cân thịt trâu lại ngay, nhiều đến mức khiến cho Dư Điềm Điềm phải sợ hãi.

"Cô em không cần phải sốt ruột, em có thể giao hàng bất cứ khi nào em muốn."

Dư Điềm Điềm theo bản năng lập tức ngoái đầu lại nhìn Phương Nghị, người đàn ông này bình tĩnh cầm lấy, bỏ vào trong giỏ rồi gật đầu với Lý Đại Toàn một cái: "Vậy thì chúng tôi đi đây."

"Ở lại ăn cơm đi!"

“E là không được đâu, chúng tôi vẫn có việc.” Phương Nghị từ chối.

Lý Đại Toàn không thể làm gì khác hơn là đích thân tiễn bọn họ ra khỏi tiệm ăn Dân Doanh.

Ra khỏi tiệm ăn, Dư Điềm Điềm lập tức lấy mảnh giấy mà Ngô Nguyệt đã đưa cho cô ra rồi chuẩn bị tìm người dựa theo địa chỉ ghi ở trên tờ giấy đó, Phương Nghị cầm lấy tờ giấy rồi nhìn một cái, sau đó lập tức nói: "Tôi biết chỗ này."

Dư Điềm Điềm yên tâm, ngồi lên ghế sau của chiếc xe đạp, đôi chân dài của Phương Nghị đạp một cái, rất nhanh sau đó đã băng qua mấy con hẻm.

Địa chỉ trên tờ giấy kia là số tám mươi chín hẻm Vĩnh Nam, trấn Dân Thủy, nhưng lúc Phương Nghị đến hẻm Vĩnh Nam, Dư Điềm Điềm mới phát hiện ra rằng con hẻm này rất đổ nát, gần như là nằm ngoài trấn, ngay bên cạnh một cái cống nước hôi thối.

Phương Nghị nhìn ra sự mất mát của cô lập tức lên tiếng an ủi: "Số tám chín vẫn còn ở phía trước mà cũng không thể đạp xe vào thêm được nữa nên tôi khóa xe ở đầu hẻm rồi chúng ta đi bộ vào thôi.”

Dư Điềm Điềm gật đầu một cái.

Trong con hẻm này hầu như nhà nào cũng đóng kín cửa, có một số nhà trước cửa còn giăng mạng nhện dày đặc, trong lòng của Dư Điềm Điềm có chút lạnh, ngộ nhỡ như thầy thuốc kia đã chuyển đi từ lâu thì chẳng phải là chuyến này đi uổng công vô ích rồi sao.

Cuối cùng cũng đã đến số nhà tám mươi chín. Ngôi nhà này nhìn sơ qua thì trông cũng rách nát, đã lâu năm không sửa sang lại, Phương Nghị bước tới gõ cửa một cái, đúng như dự đoán, không có ai trả lời.

Dư Điềm Điềm mím môi, không giấu được vẻ thất vọng.

“Có ai không?” Phương Nghị kêu lên hai lần.

Sau khi đợi được một hồi lâu, Dư Điềm Điềm tiến lên kéo kéo vạt áo của anh, lắc đầu bày tỏ suy nghĩ thôi bỏ đi của mình.

Phương Nghị suy nghĩ một lúc, chuẩn bị dùng sức để gõ cửa thử thêm một lần nữa.

“Các người là ai vậy?!” Phía sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng kêu, hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại, thì lập tức nhìn thấy mấy người có dáng vẻ trông rất côn đồ đứng ở phía sau.

“Các người là người thân của ông Lưu này sao? Đúng lúc tôi cũng đã tìm ông ta rất lâu rồi, nhưng mà lại không tìm được, nếu các người đã tới đây rồi thì trả tiền lại cho chúng tôi luôn đi."

Dư Điềm Điềm liếc nhìn Phương Nghị, cô có chút căng thẳng.

Phương Nghị nói: "Chúng tôi không phải là người thân của ông ấy, chúng tôi cũng có chuyện cần tìm ông ấy."

“Ha!” Tên cầm đầu tên là Hoàng Mao kia cười một tiếng: “Bây giờ ngoại trừ mấy người đi đòi nợ thì có ai đến tìm ông ta để làm gì đâu chứ? Tôi nhìn các người cũng không giống như những người đi đòi nợ, vậy mà các người còn nói là không phải người thân của ông ấy sao. Bớt dài dòng lại đi. Tổng cộng là một trăm hai mươi đồng. Mau trả lại cho bọn tôi mau!"

Phương Nghị kéo Dư Điềm Điềm về phía sau lưng mình để anh che chắn cho cô, sắc mặt của anh cũng đã trầm xuống: "Tôi đã nói rồi, tôi không quen biết ông ấy, cũng không phải là người thân. Các người cứ tiếp tục tìm ông ấy đi, chúng tôi còn có việc phải đi trước một bước."

Anh cầm lấy tay Dư Điềm Điềm chuẩn bị dẫn cô rời đi, ai ngờ người thuộc hạ của Hoàng Mao đã tay nhanh lẹ mắt lập tức chặn đường đi của bọn họ lại, một người trong số đó còn để mắt tới Dư Điềm Điềm.

“Ơ hay, cô em này nhìn lạ quá, chắc không phải là người đến từ trấn Dân Thủy phải không? Làm quen với bọn anh một chút không cô em?"

Dư Điềm Điềm lạnh lùng liếc anh ta một cái rồi xoay mặt đi.

Người kia thấy hứng thú, bắt đầu cười đùa cợt nhả: “Thì ra lại là một cô gái xinh đẹp à, mà tính tình thì lại nóng nảy quá nhỉ, ha ha.” Vừa nói xong, anh ta lập tức đưa tay ra định kéo bím tóc của Dư Điềm Điềm.

Bàn tay kia của anh ta còn chưa kịp đến gần bím tóc cách mười cm của Dư Điềm Điềm hơn thì đã bị một cánh tay có lực bắt lấy rồi vặn một cách rất hung hãn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch