Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 63: Chữa bệnh 3

Chương 63: Chữa bệnh 3




"Mẹ nó! Mày, cậu ta, mẹ nó, buông bố mày ra mau!" Người kia đau đến mức nhe răng toét miệng, nhưng lại bị Phương Nghị áp chế không thể động đậy được một chút nào.

Những người còn lại cũng sững sốt một hồi lâu, sau đó mới kịp phản ứng lại.

Phương Nghị chặn ngang bảo vệ Dư Điềm Điềm, anh lập tức xông tới nâng chân lên đạp về phía ngực của Hoàng Mao một đạp, trực tiếp đạp người đó bay về sau mấy bước.

Có lẽ là Hoàng Mao cảm thấy thật mất mặt, vì vậy anh ta lập tức nhặt một viên gạch từ trên mặt đất lên, rồi hét lớn lên một tiếng: "Xông lên cho tao!"

Tất cả những tên tay sai còn lại của anh ta lập tức xông tới.

Trước giờ Dư Điềm Điềm chưa từng nhìn thấy một trận chiến nào như thế này, trong lòng cô rất lo lắng cho Phương Nghị, nhưng mà nét mặt của Phương Nghị rất lạnh nhạt, anh không hề tỏ ra hoảng sợ hay hoảng loạn trong cuộc ẩu đả này chút nào, mỗi một quyền, một cước của anh đều rất dứt khoát và chính xác, toàn đá vào những chỗ yếu của bọn họ khiến cho bọn họ ngã lăn ra đất.

Không giống với mấy tên tay sai lưu manh kia, thực sự là từng động tác giơ tay đá chân của anh đều là những động tác võ thuật đẹp mắt, cục gạch mà Hoàng Mao cầm trên tay còn chưa kịp ném xuống đã bị Phương Nghị đá một đá bay văng ra.

Có người nhìn thấu con đường, không quan tâm đến Phương Nghị, thay vào đó họ hướng mắt về phía Dư Điềm Điềm, một vóc dáng nhỏ lấm la lấm lét chạy qua phía sau lưng của Phương Nghị, mắt thấy cây gậy giơ lên đã sắp rơi vào trên người Dư Điềm Điềm, Phương Nghị đột nhiên quay đầu lại kéo Dư Điềm Điềm vào trong lòng ngực để che chắn, cây gậy kia lập tức rơi xuống trên cánh tay phải của Phương Nghị.

Dư Điềm Điềm trơ mắt thấy anh vì mình mà phải chịu đựng gậy này, trong nháy mắt nước mắt tuôn rơi ra khỏi hốc mắt, Phương Nghị đã bảo vệ cô rất gắt gao không có bất kỳ vết thương nào cả.

Cuối cùng thì động tĩnh ở bên này cũng đã thu hút cảnh sát đang tuần tra ở đầu hẻm, một vài người mặc sắc phục đạp xe đạp phần phật vội vàng chạy tới: "Mấy người các người! Đang làm gì vậy!"

Những tên côn đồ cắc ké đó phản ứng cực kỳ nhanh, vừa nhìn thấy cảnh sát tới thì lập tức bỏ của chạy lấy người, Phương Nghị lau khóe miệng một cái, sự hung tợn giữa hai hàng lông mày vẫn còn chưa phai nhạt đi hết.

"Có chuyện gì vậy! Tụ tập gây sự thì phải ngồi cục cảnh sát đó, không biết sao!"

Cục cảnh sát trấn Dân Thủy.

Phương Nghị ngồi ở chỗ đó trong sự tĩnh lặng, vẻ mặt hung ác nham hiểm, Dư Điềm Điềm thì viết ra đầu đuôi ngọn ngành sự tình đã xảy ra trong phòng ghi chép ở bên cạnh, sau khi những người cảnh sát kia biết cô không nói chuyện được thì vẻ mặt của bọn họ cũng ôn hòa hơn một chút.

“Cho dù có như thế nào đi nữa thì cũng không thể đánh nhau được, có khó khăn gì thì phải đi tìm cảnh sát biết không?” Dư Điềm Điềm lập tức gật đầu, sau đó cô lo lắng nhìn sang phòng thẩm vấn ở bên cạnh.

Viên cảnh sát lập biên bản cho cô hiểu ý, nói: “Yên tâm đi, chúng tôi đều biết rõ về chuyện đã xảy ra, chỉ là tra hỏi theo thông lệ thôi.” Lúc này thì Dư Điềm Điềm mới thở phào nhẹ nhõm.

Phải mất một lúc lâu sau thì Phương Nghị mới đi ra từ phòng thẩm vấn ở bên cạnh, sắc mặt của anh rất lạnh lùng, khóe miệng vẫn còn vết thương, rất dễ để khiến cho người ta nghĩ rằng anh mới chính là người đã khơi mào cho vụ tụ tập gây sự đó. Dư Điềm Điềm nhìn vẻ mặt của những viên cảnh sát đó một cái là lập tức hiểu ngay, cô cũng không tức giận nữa, chuẩn bị đi lên tranh luận phải trái với anh.

Lúc Phương Nghị nhìn thấy Dư Điềm Điềm thì sự lạnh lùng lúc nãy mới tan biến đi một ít, kéo cô một cái rồi lắc đầu: "Được rồi, đi thôi."

Dư Điềm Điềm không chịu, Phương Nghị thì không để cho cô bắt đầu tranh luận phải trái, cô đã nhanh trí viết đôi lời ý kiến lên trên bộ ngay tại cửa cục cảnh sát, Phương Nghị muốn xem cô viết gì thì cô lại lấy tay che.

Khi cả hai người ra khỏi cục cảnh sát, Dư Điềm Điềm lập tức muốn kéo anh đi đến trạm y tế để vệ sinh vết thương, nhưng Phương Nghị lại từ chối.

"Chút vết thương nhỏ thế này không sao đâu, chúng ta đi tìm thầy thuốc Lưu trung y đó trước đi."

Anh không nhắc tới ông thầy thuốc trung y kia thì thôi, vừa nhắc tới là Dư Điềm Điềm lại lập tức nghĩ tới chuyện anh bị thương cũng là vì mình, cô mím môi một cái, hai mắt lập tức lại đỏ lên.

Phương Nghị không sợ đánh nhau cũng không sợ bị đau, nhưng khi vừa nhìn thấy Dư Điềm Điềm khóc, trong nháy mắt anh lập tức trở nên hốt hoảng, muốn đưa tay lên lau đi nước mắt trên khóe mắt của cô nhưng anh giơ bàn tay lên nửa chừng thì lại cố nén mà buông xuống, siết chặt tay đến nổi gân xanh cũng nổi lên.

"Các người tìm tôi để làm gì?"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch