Ngay tại lúc cả hai người đang giằng co ở trước cửa cục cảnh sát vì chuyện có đi đến trạm y tế hay không thì ở cách cửa cục cảnh sát không xa, có một ông lão chấp tay sau lưng hét về phía bên này một câu.
Dư Điềm Điềm và Phương Nghị lập tức xoay đầu lại thì nhìn thấy một ông lão.
Ông lão kia chậm rãi bước tới rồi nói: "Tôi quay trở về thì nghe hàng xóm nói có một cặp vợ chồng trẻ đã đuổi bọn côn đồ cắc ké kia chạy mất dạng giúp cho tôi, cuối cùng lại phải vào cục cảnh sát nên tôi đến đây xem một chút có phải là hai cô cậu không?"
Dư Điềm Điềm nhìn ông ấy với ánh mắt vô cùng kinh ngạc, ánh mắt của Phương Nghị cũng hơi nheo lại: "Ông họ Lưu sao?"
"Đúng vậy, thầy thuốc trung y họ Lưu ở trấn Dân Thủy đó và tôi là cùng một người."
Dư Điềm Điềm và Phương Nghị nhìn nhau một cái, chuyện này đúng thật là một sự trùng hợp kỳ lạ.
Bọn họ lại đi đến tiệm cơm quốc doanh của Lý Đại Toàn, thầy thuốc Lưu gặm giò heo và bánh bao hấp ở trước mặt, ăn ngon đến mức quên hết tất cả, luôn miệng khen ngợi món ăn.
Dư Điềm Điềm và Phương Nghị thì ngồi đối diện với ông ấy, chờ đến lúc ông ấy đã ăn xong rồi ăn no nê rồi thì lúc này họ mới nói rõ cho ông ấy biết lý do họ đến tìm ông ấy.
Thầy thuốc Lưu ăn xong rồi, lau lau tay, lại uống một tách trà rồi sau đó mới chậm rãi nói: "Tôi biết chứ, những năm gần đây, mấy người đến tìm lão già tôi đây chỉ có những người đòi nợ hoặc là những người đi xin thuốc thôi. Các người nhất định là thuộc nhóm người ở vế sau."
Dư Điềm Điềm nhìn người ở trước mặt, dù sao đi nữa cũng không tài nào có thể liên tưởng ông ấy giống với thần y được.
"Xem như vì chuyện hai người giúp tôi giải quyết đám người kia của bọn Hoàng Mao, nên tới đây, để ông lão đây bắt mạch cho cô một chút thử xem."
Vừa nói xong, ông Lưu lập tức bảo Dư Điềm Điềm đưa tay ra qua ông ấy, Dư Điềm Điềm hơi do dự một chút, nhưng vẫn chầm chậm duỗi tay ra.
Một lúc thật lâu sau, ông Lưu đó mới mở miệng nói.
"Thật ra thì bệnh câm cũng có cách chữa."
Trong nháy mắt, hai mắt của Dư Điềm Điềm sáng lên, mới vừa nãy cô không bảo Phương Nghị nói ra cô đến tìm ông ấy là vì bệnh gì, chính là để nhìn xem bản lĩnh của ông Lưu này một chút, không ngờ rằng quả thực là ông ấy có khả năng, chỉ bắt mạch một chút là đã có thể nói trúng điểm yếu.
“Chữa như thế nào?” Phương Nghị hỏi thay cô.
"Vấn đề là ở dưới bựa lưỡi không phải là cổ họng. Phải dùng một phương thuốc cổ truyền. Đương nhiên là hai người cũng có thể lựa chọn cách đi lên tỉnh thành để làm phẫu thuật."
Phương Nghị liếc nhìn Dư Điềm Điềm một cái, rồi tiếp tục hỏi: "Phương thuốc cổ truyền nào?"
"Phương thuốc dân gian bí truyền. Sẽ phải uống, phải thoa, phải chưng, và còn phải châm cứu nữa, rất phiền phức. Lão già tôi đây cũng không chữa miễn phí, phí là một trăm đồng."
Đây đúng thực là sư tử há to mồm cũng không sợ căng cứng, ông Lưu kia vừa nói vừa chuẩn bị tiếp tục ăn giò heo trong chén. Dư Điềm Điềm nhìn thấy vậy thì lập tức đưa tay ra chặn ngang giật lấy lại cái đĩa.
Cả Phương Nghị và ông Lưu đều nhìn về phía cô.
Dư Điềm Điềm mỉm cười một tiếng rồi chậm rãi viết xuống một dòng chữ: “Giò heo này mỗi cân là hai đồng rưỡi, cái phần ông mới ăn vừa rồi là tiền bắt mạch, ăn nữa thì là tiền thuốc.”
Ông Lưu lập tức nhíu mày: "Cô, cái cô nhóc này... Ở bên ngoài giỏi lắm cũng chỉ bán một cân là một đồng rưỡi. Sao đến miệng cô nói thì lại đắt hơn một đồng thế?"
Dư Điềm quay đầu lại rồi nghiêng đầu bảo ông ấy nhìn tấm bảng hiệu dán trên tường: Giò heo bí chế hai đồng rưỡi / cân.
"Ặc…"
Dư Điềm Điềm không quan tâm mà tiếp tục viết: “Chúng tôi đã giúp ông đuổi bọn người kia đi, vậy mà ông còn không cho tôi tiền thuốc thang.”
Phương Nghị ho khan một tiếng, sắc mặt của ông Lưu trầm xuống: "Tôi nói cô nghe này cô bé, cô cho rằng lão già tôi đây ai bị bệnh gì cũng nhận chữa hết sao?"
Dư Điềm Điềm không thèm để ý đến ông ấy: “Món giò heo này là do chính tay tôi làm. Nếu như ông chịu báo giá cả thành thật thì tôi sẽ mời ông ăn bữa giò heo này. Ngoài ra, mỗi lần tôi lại mời ông ăn một bữa thịt.”
Ông Lưu: "..."
Ông ấy sờ sờ cằm mình, rồi lại mím môi, suy nghĩ đến mùi vị món giò heo vừa nãy một chút, do dự một lúc rồi lại nói: "Được rồi... vậy thì năm mươi! Không thể ít hơn được nữa đâu! Mỗi tuần châm cứu một lần, mỗi một lần đều phải mang thịt đến!"
Lúc này thì Dư Điềm Điềm mới nở nụ cười.
Ông Lưu lại cắn thêm một miếng giò heo rồi kịp phản ứng lại: "Này, có phải là tôi đã bị cô cậu lừa rồi hay không vậy? Cô đây là--"
Dư Điềm Điềm chỉ cười chứ không nói lời nào, lại bảo tiệm ăn quốc doanh làm hai món xào rồi dọn ra, ông Lưu lập tức ngậm miệng lại.
Quên mất, người ta có câu con người coi thức ăn là của trời cho mà.
Sau khi ông Lưu đã ăn uống no nê xong rồi lúc này mới đưa Dư Điềm Điềm và Phương Nghị đi đến phòng khám bệnh của mình, lúc đến nơi thì Dư Điềm Điềm mới nhận ra rằng ông ấy thực sự là có chút bản lĩnh thật.