Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 65: Chữa bệnh 5

Chương 65: Chữa bệnh 5




Ở trên tường treo đầy những loại dược liệu, da thú, và còn có cả cỏ linh chi.

Nhưng mà theo lẽ thường tình thì một vị thầy thuốc trung y đức cao vọng trọng như thế này thì làm sao lại có thể nợ tiền những tên lưu manh kia chứ?

Ông Lưu nhìn ra sự nghi ngờ của bọn họ, lập tức mỉm cười một tiếng rồi nói: "Là con trai tôi thiếu nợ, bỏ trốn mất dạng. Nếu như hôm nay không có hai cô cậu các người thì tôi cũng cảm thấy đau lòng mấy món bảo bối này của tôi, e rằng chúng sẽ bị đánh đạp giẫm đạp nát bét hết rồi."

Ông Lưu bước tới trước tủ thuốc, đột nhiên xoay người lại nói: "Có một chuyện tôi cần phải nói rõ trước với hai người. Toa thuốc này hơi mạnh. Nếu suôn sẻ thì cũng sẽ có thể chữa khỏi rất mau. Nếu như không thể thì nó có thể sẽ tổn hại đến sức khỏe của cô đó. Hai người hãy suy nghĩ kỹ đi."

Cả hai người đều sững sờ, Phương Nghị cau mày.

Dư Điềm Điềm suy nghĩ một lúc thì lúc sau mới lập tức gật đầu, nhưng cô lại bị Phương Nghị kéo lại: "Cảm ơn ông, chúng tôi sẽ đi ra ngoài để thảo luận một chút."

Ông Lưu làm một động tác tay: “Xin cứ tự nhiên.”

Sau khi Phương Nghị kéo người ra ngoài, anh nhìn cô một cái thật lâu rồi nói: "Dù sao thì ông ấy cũng chỉ là một thầy lang, nếu như chấp nhận sự rủi ro lớn như vậy thì không bằng chúng ta chờ thêm một thời gian nữa rồi đi lên tỉnh thành khám cho chắc?"

Dư Điềm Điềm mỉm cười một tiếng: “Đi lên tỉnh thành thì nhất định là sẽ phải làm phẫu thuật. Rủi ro của việc làm phẫu thuật còn lớn hơn. Nếu tuân theo cách chữa trị của trung y có lẽ là còn có thể khá hơn một chút.”

Trong nguyên thư, đúng là nguyên chủ đã chữa trị ở bệnh viện của tỉnh thành, lúc đó trình độ chữa bệnh không sánh bằng nước ngoài, người bác sĩ phụ trách chính đó nói xác suất thành công cũng chỉ có tỉ lệ là năm mươi phần trăm, chuyện này thì Dư Điềm Điềm hiểu rất rõ.

Gương mặt của Phương Nghị lộ ra vẻ nghiêm túc, hai mắt nhìn cô rất chăm chú.

Dư Điềm Điềm nhìn thẳng vào mắt anh trong chốc lát, sau đó lại mỉm cười với anh, quay đầu định đi vào trong, nhưng mà sau lưng lại có cánh tay duỗi ra nắm lấy cổ tay của cô.

Phương Nghị ho khan một tiếng, cụp mắt xuống: "Tôi biết cô rất nóng lòng muốn lấy lại khả năng nói, nhưng sức khỏe vẫn là ưu tiên hàng đầu. Cho dù cô không thể nói chuyện được nữa thì tôi cũng không nghĩ là có chuyện gì đâu. Nếu như, nếu như cô nghĩ chuyện này ảnh hưởng đến nửa đời sau của cô, thì tôi có thể nói với cô một cách nghiêm túc rằng không phải tất cả đàn ông đều bận tâm đến điều này."

Anh nói xong hiển nhiên là có chút không được tự nhiên, quay đầu nhìn về phía cách đó không xa, không nhìn cô nữa.

Bầu không khí yên lặng một lúc lâu, cách nhà của ông Lưu không xa có một khoảng sân nhỏ, có hai ba đứa trẻ đang đánh bao cát ở đó, vang lên tiếng cười đùa, Dư Điềm Điềm cũng cười theo.

Khóe mắt của Phương Nghị nhìn thấy cô lại ra hiệu một động tác tay cảm ơn anh, sau đó quay người đi vào trong.

Giờ phút này, trong lòng anh đột nhiên lại dâng lên một cảm giác hơi buồn bực và thất vọng, anh nhíu mày một cái, không thể làm gì khác hơn là đành phải đi theo cô vào trong.

Ông Lưu bước đến trước tủ đựng dược liệu rồi lấy hai ba loại thuốc thang ra sau đó gói kỹ chúng trong giấy da bò.

"Một ngày hai liều, không được dừng lại, một tuần sau đó thì sẽ thay đổi thành đơn thuốc khác."

Phương Nghị nhận lấy.

"Cái thuốc bột này thì mỗi ngày trước khi đi ngủ ngậm ở dưới lưỡi, nó hơi đắng nhưng phải ngậm chứ không được nuốt hết trong một ngụm, còn cái này thì dùng nước nấu lên, sau đó thấm ướt vải rồi đắp vào chỗ cằm và cổ họng."

Dư Điềm Điềm ghi lại từng cái một.

Sau khi kê đơn tất cả các loại thuốc xong, Dư Điềm Điềm chuẩn bị rút tiền từ trong cái ví tiền nhỏ của mình ra, ai ngờ Phương Nghị đã đi trước cô một bước, rút tiền ra đưa tới cho ông ấy.

Ông Lưu cũng không khách sáo mà trực tiếp nhận lấy: "Sau một tuần thì nhất định phải đến đổi thuốc và châm cứu, nếu không là sẽ dã tràng xe cát biển đông đó."

Khi hai người ra khỏi nhà của ông lão Lưu, Dư Điềm Điềm mới len lén quan sát anh.

Cô không thể không thừa nhận rằng lời nói kia lúc vừa nãy của Phương Nghị đã khơi dậy nên một làn sóng lớn trong lòng cô. Cái gì mà "không phải người đàn ông nào cũng để tâm đến chuyện này", Dư Điềm Điềm đã ngẫm đi ngẫm lại những lời này của anh biết bao lần, cô muốn thuyết phục bản thân mình tin vào điều đó, nhưng lại sợ tự mình đa tình.

Cô suy nghĩ một lúc rồi đưa tiền thuốc lúc nãy từ trong ví ra, ai ngờ Phương Nghị đã nhìn thấy nhưng không nói tiếng nào, cũng không chịu nhận lấy, thay vào đó, anh chỉ lặng lẽ cất hết mọi thứ vào rồi đợi cô ngồi lên ghế ngồi ở phía sau.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch