Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 66: Chữa bệnh 6

Chương 66: Chữa bệnh 6




Suốt dọc đường đi, Phương Nghị vẫn luôn không nói một lời nào, Dư Điềm Điềm lẳng lặng nhìn sau ót của cái người hết sức ương ngạnh này, cảm xúc ngọt ngào vừa dày đặc vừa tinh tế kia lại tràn ra lấp đầy lòng cô.

Cô hoàn toàn tin tưởng rằng Phương Nghị không để tâm đến chuyện đó, nhưng mà đây cũng không phải là mục tiêu của cô. Cô rất khao khát chuyện có thể nói được, đây chính là chuyện quan trọng nhất đối với cô lúc này.

Về đến nhà họ Phương, chị cả Phương và bà nội Phương đang bóc đậu Hà Lan ở trong sân, thấy hai người họ quay trở về, Phương Thu Lan lập tức nghênh đón: "Thế nào rồi?"

Phương Nghị giải thích ngắn gọn tình hình một chút rồi anh cũng giúp Dư Điềm Điềm cầm mọi thứ đi vào trong.

"Vậy thì tốt quá rồi, chuyện làm thuốc thì cứ giao cho chị. Nhà chúng ta có một cái nồi đất dùng nó để nấy thuốc thì hết sảy luôn, em không biết chứ. Nấu thuốc thì nhất định phải dùng một cái nồi đất như thế này. Dùng càng lâu càng tốt..."

“Khụ khụ.” Bà nội Phương ho khan một tiếng rồi đứng lên.

"Đưa thuốc tới đây, bộ xương già này của bà không sao hết, các cháu đều bận bịu tối mắt mà."

Hai mắt của chị cả Phương cũng trợn to, Dư Điềm Điềm cũng có chút được sủng ái mà lo sợ, thấy tay của bà nội Phương vẫn còn đang vươn ra, cô lập tức cười híp mắt chạy tới, còn dùng động tác môi để nói bốn chữ: "Con cảm ơn bà."

“Ừ.” Trong ánh mắt vừa đục ngầu vừa nhìn xa xăm của bà nội Phương thoáng có một tia cười lóe lên, rồi bà chậm rãi đi vào trong phòng bếp.

Hai mắt của chị cả Phương và Dư Điềm Điềm nhìn nhau một cái rồi lè lưỡi.

Sau bữa cơm chiều, cả nhà đều đang hóng mát ở trong sân, tinh thần của Đôn Đôn càng ngày càng tốt, nó gào kêu và vui vẻ làm bừa quậy phá ở trong sân, ngoài Dư Điềm Điềm thì nó cũng rất dính lấy Phương Nghị, động một cái là nó lại gặm ống quần và dây giày của Phương Nghị. Chỉ cần hai đầu ngón tay là Phương Nghị có thể bóp nát nó.

Dư Điềm Điềm vẫn còn đang băn khoăn về vết thương trên người của Phương Nghị, cô đợi một hồi lâu, cuối cùng đến khi bà nội Phương và chị cả Phương đều đã đi ngủ thì mới bưng rượu thuốc và dầu cây rum đi tới bên cạnh anh

Người đàn ông yên lặng từ nãy đến giờ vẫn còn đang đánh bóng đồ gỗ, lời dặn dò ngày trước của bà nội anh vẫn luôn ghi lòng tạc dạ.

Phải làm cho cô một cái tủ.

Dư Điềm Điềm trong miệng không tiếng động nói ra hai chữ "đồ ngốc".

Thấy anh vẫn còn chưa chịu để ý đến cô, Dư Điềm Điềm không thể làm gì khác hơn là đành phải đặt thuốc rượu xuống, Phương Nghị nghĩ rằng cô đã đi rồi nên lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn sang.

Nhưng ngay sau đó, đã nhìn thấy cô bưng một băng ghế gỗ nhỏ tới, tạch tạch tạch chạy tới đây lần nữa.

Dư Điềm Điềm ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh, anh không để ý tới cô, vậy thì cô sẽ tự mình làm.

Cô vươn tay ra kéo cánh tay của người đàn ông sang, chuẩn bị thoa thuốc rượu cho anh.

Trong khoảnh khắc bàn tay mềm mại của cô chạm vào da thịt cứng rắn của anh, Phương Nghị nhảy cỡn lên.

Anh giống như một thợ săn cảnh giác, nhưng cũng lại giống như một con chó sói hung dữ, một đôi mắt nhìn chằm chằm Dư Điềm Điềm, cổ họng khô khốc, hơi thở dồn dập.

Dư Điềm Điềm bị anh dọa sợ hết hồn, cô vẫn không biết có chuyện gì xảy ra, đôi mắt ngây thơ như nai tơ của cô chớp chớp, xinh đẹp đứng dưới ánh trăng, điều này khiến cho chút lý trí cuối cùng của người đàn ông này cũng sụp đổ.

Cô chỉ chỉ vào rượu thuốc, nhưng Phương Nghị lại nói với tốc độ cực nhanh: “Không cần thoa thuốc!” Anh thấp giọng nói, lại nhìn bốn phía chung quanh cái sân vì rất sợ đánh thức bà nội và chị cả.

Dư Điềm Điềm vẫn không hiểu tại sao anh lại kháng cự cô, vẫn kiên trì muốn thoa thuốc cho anh, thừa dịp anh không để ý, cô lại bước tới và nắm lấy cổ tay của Phương Nghị một lần nữa.

Lần này, phản ứng của Phương Nghị còn mạnh mẽ hơn lúc nãy, một tiếng “xoảng” vang lên, cánh tay của anh đã đánh nát rượu thuốc trong tay của Dư Điềm Điềm, trong nháy mắt những mảnh vỡ thủy tinh đã nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Dư Điềm Điềm ngẩn người.

"Tôi là đàn ông... cô, cô sau này đừng có tùy tiện tới gần tôi nữa. Cái này, thuốc này bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả lại cho cô."

Nghe thấy lời nói vừa khách sáo vừa xa cách của Phương Nghị, đột nhiên sự khó chịu vô hạn xông tới trong lòng Dư Điềm Điềm.

Cô vừa tức giận lại vừa đau lòng.

Trong tiềm thức của cô không quan tâm đến sự xa lánh thể xác của Phương Nghị, nhưng thái độ muốn vạch rõ một ranh giới với cô của người đàn ông này lại khiến cô rất buồn. Cô vẫn còn chưa hiểu tại sao anh lại đột nhiên thay đổi thành bộ dạng thế này, Dư Điềm Điềm trầm mặt ngồi xổm xuống, nhặt lọ thuốc đã vỡ nát lên, rồi quay trở về phòng mình mà không nói một lời nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch