Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 67: Tương thịt nấm 1

Chương 67: Tương thịt nấm 1




Ngày hôm sau, trong thôn lại tổ chức thêm một hội nghị nữa, chủ đề của cuộc hội nghị chính là liên quan đến chuyện phân chia công việc. Triệu Hành Viễn thao thao bất tuyệt một hồi rất lâu, mục đích chủ yếu chính là vì làm công tác tư tưởng, Dư Điềm Điềm nghe được một hồi thì lập tức hồn bay phách lạc, vừa suy nghĩ một chút đến Phương Nghị, lại vừa nhớ đến thịt hầm trong nồi của mình.

Lần trước do bận bịu làm món giò heo kho cho Lý Đại Toàn, nên cô vẫn còn chưa kịp làm món tương thịt nấm của mình, sáng sớm hôm nay chưa tới bốn giờ là Phương Nghị đã đi ra ngoài, Dư Điềm Điềm đoán chắc rằng anh đã đi tới chợ đen.

Trong đám người đông đúc, cũng không biết liệu anh đã trở về hay chưa.

Sau khi cuộc họp đã kết thúc, Dư Điềm Điềm và chị cả Phương cùng nhau quay trở về nhà họ Phương. Nước giếng của nhà họ Phương rất lạnh, mấy miếng thịt ba chỉ treo ở đằng kia vẫn còn rất tươi. Lấy chúng ra rồi dùng rượu gia vị, muối ăn, nước tương ướp sơ qua một lúc, sau đó Dư Điềm Điềm lập tức đi rửa sạch mấy cái nấm kia.

Cả mấy ngày nay cô đều không đi lên núi, nhưng mà bên cạnh bệ đá lại có một giỏ nấm mối nhỏ.

Cô ngẩn người, sau đó vẫy vẫy tay với Đôn Đôn, con chó nhỏ chưa cai sữa lập tức lắc lắc cái mông chạy đến.

Cô ngồi xuống, sờ vào lỗ tai của Đôn Đôn, gặng hỏi nó mấy câu, chú chó con lập tức khai báo lai lịch của giỏ nấm mối này.

Thật ra thì không cần hỏi cũng biết đó là ai, Dư Điềm Điềm đứng lên bĩu môi một cái, hai ngày này lại không có mưa, sao anh lại tìm được chứ.

Không có thời gian để suy nghĩ lung tung, Dư Điềm Điềm rất nhanh đã rửa sạch hết tất cả các loại nấm, đặt vào trong một cái chậu sạch rồi sau đó dùng kéo cắt nấm thành từng miếng nhỏ có kích thước đồng đều nhau, còn nấm mối thì xé thành từng sợi.

Còn thịt ba chỉ sau khi chần qua nước sôi xong thì cắt thịt thành hạt lựu, rồi cho đường và nước màu vào xào, bỏ thêm hương vị rồi đảo xào sơ qua, cuối cùng là nấu với nước chát ngày hôm qua, khi hầm gần nhừ thì cho nấm khô vào, mở lửa lớn để cạn bớt nước, bỏ thêm bột vào canh, bỏ ớt, tiêu và chao vào cuối cùng lại bỏ thêm một thìa dầu Phong Đỉnh vào.

Dư Điềm Điềm bận rộn suốt nửa ngày, dùng những miếng thịt ba chỉ này làm ra tới bảy tám hộp nước sốt thịt nấm, mùi thơm xộc vào mũi, làm sốt thịt như thế này thì sẽ có được mùi vị rất thơm ngon, dùng để ăn chung với cơm, hơn nữa cũng có thể bảo quản được lâu. Cô tính toán ghi vào sổ, một hộp thế này bán với giá ba đồng thì sẽ không bị lỗ.

Bên này Dư Điềm Điềm vừa mới làm xong thì ở trong sân, Phương Nghị cũng đã trở về.

“Hôm nay em đã đi đâu vậy? Sao cũng không gặp được em trong cuộc họp mà thôn tổ chức thế?” Chị cả Phương vừa nhìn thấy anh, lập tức xông tới gặng hỏi. Dư Điềm Điềm ở trong bếp lặng lẽ vểnh tai lên nghe.

"Buổi sáng vợ của Đậu Tử sinh nên em đi tới đó giúp. Lúc mở hội nghị thì em ở phía sau, sau đó lại đi ra sau núi."

Chị cả Phương nghe anh nói vậy thì an tâm, sau đó gương mặt sáng lên: "Vợ của Đậu Tử sinh rồi à? Là con trai hay con gái?"

"Con trai."

"Ôi chao, chuyện này thật đúng là quá tốt! Chắc là Đậu Tử vui mừng lắm đây!" Đương nhiên là chị cả Phương cũng quen biết Đậu Tử, vỗ bắp đùi một cái cười nói.

“Vâng."

"Chị phải suy tính một chút xem nên đưa cho em chút gì để mang sang đó. Em mau đi tắm rửa một cái rồi ăn cơm đi. Trên người đã thúi chết rồi."

Sau khi chị cả Phương đi vào nhà, Dư Điềm Điềm cũng vừa sắp xếp lại tương nấm xong, gia đình Đậu Tử có thêm người là chuyện vui. Cô suy tính lại một chút xem bản thân mình còn tờ phiếu sữa bột nào không, quyết định lần sau khi đi đến trấn Dân Thủy sẽ mang chút gì đó cho gia đình họ.

Đột nhiên tiếng bước chân của Phương Nghị truyền đến, Dư Điềm Điềm vội vàng cúi đầu hí hoáy với mấy hộp tương nấm này. Sau khi người đàn ông đi vào, hiển nhiên là bước chân của anh cũng có ngừng lại một lát nhưng mà rất nhanh sau đó đã đi tới bếp lò đối diện, đặt rơm củi đang ôm trong lòng ngực xuống một cái, sau đó lại đi ra ngoài.

Hai người không nói với nhau một câu nào.

Trong lòng của Dư Điềm Điềm có chút buồn rầu, cô hí hoáy với hộp nước tương nấm đang cầm trên tay nhanh hơn.

Mấy ngày kế tiếp, Dư Điềm Điềm cũng không có thời gian để suy nghĩ lung tung.

Bởi vì trong thôn đã quyết định để cho tất cả các công nhân nữ ở nhà ăn đi đến ruộng đất nhỏ trồng lúa mì ở phía sau núi, chiều nào Dư Điềm Điềm làm xong cũng phải đi qua đó. Trừ các nữ công nhân ở nhà ăn, Dương Đan cũng có ở đây.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch