Lúc này Ngô Nguyệt đang đứng trong ruộng lúa mì, vừa thở hổn hển vừa lau mồ hôi, nói: "Sớm biết như vậy... Làm gì mà vụ xuân không cho tôi đi làm việc? Bây giờ khí trời càng ngày càng nóng bức, đến lúc thu hoạch lúa mì này, thật là giống như đang chịu tội mà!"
Lúc này Dư Điềm Điềm cũng rất khó chịu, tiết trời cuối tháng tư đã dần nóng lên, huống chi lúc này lại còn là giữa trưa nữa. Làn da trắng như tuyết từ trước đến giờ của cô bây giờ đỏ ửng lên, lớp mồ hôi mịn chảy dài trên trán và gò má. Ngô Nguyệt thấy vậy thì cũng rất đau lòng.
"Mau uống chút nước đi."
Dư Điềm Điềm nhận lấy, uống một ngụm mới cảm thấy khá hơn được một chút.
Ngô Nguyệt tiếp tục nói: "Tôi nghe nói chuyện phân chia công việc chậm nhất là trong tuần này là đã có thể quyết định được rồi. Chúng ta thì vẫn ở đây không chạy đi đâu hết. Còn những thanh niên tri thức kia thì nếu không phải là đi ruộng nước thì cũng sẽ đi ruộng dưa, nhẹ nhõm hơn chúng ta nhiều!"
Nhắc đến chuyện này, Dư Điềm Điềm nghĩ đến chị cả Phương, dựa theo tuyến thời gian, việc chị cả Phương đi đến chuồng bò ước chừng là chỉ trong một hai ngày, Dư Điềm Điềm trầm mặt suy tư một lúc, trong lòng đã có giải pháp.
Lúc cô đang say mê suy nghĩ, Ngô Nguyệt lấy cánh tay chọc chọc cô, nhỏ giọng nói: "Điềm Điềm..."
Dư Điềm Điềm ngẩng đầu lên, nhìn theo tầm mắt của Ngô Nguyệt, Phương Nghị đang đi về phía mảnh đất này của các cô.
Người đàn ông trầm lặng vẫn cao lớn như thường lệ, anh đi đến gần mà không nói một lời nào, dừng lại ở mảnh đất nơi Dư Điềm Điềm đang đứng.
Ngô Nguyệt hiểu ý, vội vàng kéo Dương Đan vẫn còn đang vùi đầu làm việc ở bên cạnh lên, nháy mắt với Dư Điềm Điềm: "Cái đó, bọn tôi sẽ đi ăn cơm trước, một lát nữa sẽ mang về cho cô nhé!"
Nói xong, Ngô Nguyệt lập tức kéo người đi, trên ruộng lúa mì nhỏ này cũng chỉ còn lại hai người là Phương Nghị và Dư Điềm Điềm.
Dư Điềm Điềm nhìn anh với vẻ mặt lạnh lùng, không cần mở miệng cũng biết giờ phút này cô muốn nói gì.
[Anh tới đây làm gì?]
Phương Nghị mím mím môi, cũng không nói chuyện mà chỉ lẳng lặng khom người nhặt cây cuốc lên, không nói tiếng nào mà bắt đầu làm việc thay cho Dư Điềm Điềm.
Dư Điềm Điềm: "..."
Dư Điềm Điềm đi tới kéo anh lại, căn bản là kéo không nhúc nhích được nửa phân nào, cô tức giận dậm chân, Phương Nghị mới mở miệng nói một câu: "Đừng làm rộn, vào lúc buổi trưa thế này thì có ít người, để tôi giúp cô làm cho xong. Đợi một lát nữa sẽ có nhiều người, để người ta nhìn thấy sẽ không hay."
Dư Điềm Điềm ngẩn người, trong câu nói "Đừng làm rộn" kia có một sự thân mật tự nhiên, nhưng càng cảm thấy như vậy thì cô lại càng có chút tủi thân, bĩu môi.
Rốt cuộc anh coi cô là cái gì đây?
Sau khi suy nghĩ một lúc, cô vẫn viết ra một tờ giấy rồi đưa tới: “Cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng mà tôi chỉ nhận sự giúp đỡ của bạn bè thôi.”
Phương Nghị đang khom người làm việc thì đột nhiên nhìn thấy tờ giấy trước mặt, tròng mắt đen nhánh của anh co lại một cái rồi cuối cùng anh cũng đứng thẳng người dậy.
Sau khi anh đứng dậy cũng không nói một tiếng nào, mà chỉ nhìn Dư Điềm Điềm chằm chằm, trong ánh mắt trầm tĩnh này giống như đã đè nén quá nhiều cảm xúc, muốn nuốt chửng, chiếm đoạt lấy người ta.
Mấy ngày nay, hai người gần như không hề trao đổi với nhau, nhưng mỗi đêm thuốc và vải của Dư Điềm Điềm đều có người chuẩn bị sẵn giúp cho cô không thiếu một thứ nào.
Dư Điềm Điềm quay mặt sang chỗ khác, không nhìn tới anh nữa. Lúc đang suy nghĩ không biết phải nên nói gì, Phương Nghị đột nhiên vươn tay ra nắm lấy cằm cô.
Dư Điềm Điềm kinh ngạc, trợn to hai mắt.
“Bạn?” Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, giống như mặt hồ yên ả trước cơn bão táp.
Dư Điềm Điềm chưa bao giờ nhìn thấy qua một Phương Nghị như thế này, trong nháy mắt lòng cô có chút hoảng sợ, cô không thể nói được, vì vậy nên cô lập tức đá đá vào chân anh để bày tỏ sự bất mãn của mình.
Trong mắt của Phương Nghị lại lóe lên một tia lý trí, anh lập tức buông tay ra, cầm cái cuốc lên lần nữa: "Công việc sau này của cô tôi cũng sẽ làm giúp cô."
Lời nói vừa bá đạo lại vừa khiến người ta cảm động, hơi thở cuộn tới giống như sóng nhiệt vậy muốn khiến cho eo Dư Điềm Điềm mềm nhũn.
"Tôi biết dự định của cô. Chờ đến lúc cô khỏi bệnh rồi cô không muốn ở lại nhà họ Phương nữa thì cũng không có vấn đề gì. Dù sao hoàn cảnh của nhà chúng tôi đúng là tồi tệ như vậy thật." Phương Nghị vừa cuốc vừa đào đất, xới cỏ lên, dùng sức lực lớn giống như phát tiết
Dư Điềm Điềm bị lời nói khó hiểu của anh làm cho choáng váng, phải một hồi lâu sau mới phản ứng lại, đầu tiên là cô không thể nào nén được sự kinh ngạc, sau đó từ từ bình tĩnh lại, cẩn thận nhớ lại cảnh ngày hôm đó khi cô đến trấn Dân Thủy.