Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 79: Bánh đúc ngọt 4

Chương 79: Bánh đúc ngọt 4




Anh vừa tới, Doãn Mộng Đào tất nhiên chú ý tới. Tuy nhiên cô ta không giống như trước đây chủ động tiến lên, mà là tiếp tục rất có trật tự phát màn thầu trên tay.

Động tĩnh bên này rất lớn, Phương Nghị rốt cuộc cũng quay đầu nhìn lại, Doãn Mộng Đào liền vô cùng kích động, nhưng rất nhanh, Phương Nghị cũng không có nữa điểm muốn lại chỗ cô ta, cô ta có chút nóng nảy.

Đại bộ phận người ở nhà ăn đều đã lãnh xong màn thầu, người ở trước mặt cô ta cũng ít đi, trước mặt Doãn Mộng Đào còn dư lại bốn năm cái màn thầu, cô ta nghĩ nghĩ liền cầm màn thầu đi tới cách đó không xa chia cho mấy người còn chưa nhận được.

Trong đó bao gồm Phương Nghị.

Cô ta kéo tay Ngô Hiểu Lệ đi cùng, vô cùng tự nhiên phát cho những người khác, sau đó mới đi tới trước mặt Phương Nghị.

"Hôm nay giữa trưa nhà ăn làm cá nấu tương, lo lắng mọi người ăn không đủ, cho nên ký túc xá thanh niên tri thức mới chưng chút màn thầu, cũng xem như là ngày thường thôn dân chiếu cố nhóm thanh niên tri thức chúng tôi, đây là tạ lễ, tôi thấy anh còn không có lấy, tôi liền mang lại đây, anh lấy đi, buổi chiều còn phải làm việc."

Doãn Mộng Đào cảm thấy mấy lời này của cô ta đều có thể trở thành khuôn mẫu. Đáng tiếc Phương Nghị chỉ là nhàn nhạt nhìn thoáng qua, biểu tình bình tĩnh: "Cảm ơn, tôi ăn no rồi."

Nói xong, anh liền đứng lên, rất nhanh liền cầm chén đũa tới chỗ thu gom, lúc gần đi ánh mắt còn nhìn qua Dư Điềm Điềm.

Màn thầu tuy thơm, nhưng người anh thích nấu cơm cho anh ăn càng thơm hơn.

Chỉ tiếc người anh thích bây giờ không để ý tới anh, Dư Điềm Điềm bây giờ trước tiên đem đồ ăn ngày mai làm sẵn, buổi tối trở về cô còn phụ trách làm thịt kho của Lý Đại Toàn, chân vịt ngày hôm qua đã làm rất tốt, hôm nay cần làm xong thịt.

Cho nên vừa rồi múc cơm cho Phương Nghị xong cô cũng cúi đầu làm việc, ngay cả Doãn Mộng Đào đi qua tìm Phương Nghị cũng không nhìn thấy, chờ cô ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Doãn Mộng Đào đi qua trước mắt cô, sắc mặt lại không quá tốt, Dư Điềm Điềm còn cảm thấy có chút kỳ quái.

Tuy nhiên, cô cũng không để ý nhiều, công việc lao động đã đủ mệt, về nhà còn phải bận rộn chuyện thịt kho, cũng may mấy ngày nay tuy Dư Điềm Điềm bận nhưng trong lòng lại rất vui vẻ. Bởi vì thuốc của vị lang trung kia tuy mới uống có mấy ngày nhưng cô có thể cảm giác được đầu lưỡi của cô khôi phục một phần mềm dẻo, tin tưởng không bao lâu cô liền thật sự có thể khôi phục lại khả năng nói chuyện.

Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm, ở phòng bếp bận rộn làm bò kho.

Nói tới bò kho, không thể so với móng heo, bắp chân bò rắn chắc lại lớn, muốn nấu chín rục là thực không dễ.

Cũng may Dư Điềm Điềm lúc trước xem qua chương trình nấu ăn không ít, khi đó cũng có rất nhiều kênh đăng video, cô cũng thử mấy phương pháp, rốt cuộc điều chế ra cách làm vừa lòng nhất.

Bên này vừa làm thịt, Phương Mạn và Phương Hoài liền giơ chân chạy về.

"Chị chị chị, vừa rồi chúng em đi ngang qua bờ ruộng, nhìn thấy có mấy thím lớn đang ói, vừa ói vừa hùng hổ rất dọa người."

Dư Điềm Điềm sửng sốt, ói?

Chị cả Phương lúc này cũng vừa mới từ chuồng bò về, cũng đang nói tới chuyện này, lắc đầu nói: "Ăn trúng cái gì thế nhưng ói ra hết, thật là phí lương thực."

Dư Điềm Điềm chậm rãi nhăn lại mày, cô nghĩ tới màn thầu mà giữa trưa Doãn Mộng Đào chia cho mọi người, nhưng chỉ có lương thực, hẳn không đến nỗi như vậy...

Nhưng sự thật chứng minh, thật sự ra vấn đề.

Cơm chiều nhà họ Phương vừa mới dọn lên bàn, trong thôn liền vang lên tiếng gọi khẩn cấp trên loa. Triệu Hành Viễn và Bí thư chi bộ đều ở trên loa sốt ruột kêu lên, những người ở nhà ăn công xã ăn cơm lập tức chạy tới trạm y tế làm kiểm tra. Nếu không có chuyện gì cũng đi qua hỗ trợ.

Người nhà họ Phương nghe xong đều bỏ đũa xuống.

"Chuyện này..."

Dư Điềm Điềm và Phương Nghị đều biết chuyện xảy ra, Phương Nghị đứng lên nói: "Cháu đi hỗ trợ." Dư Điềm Điềm cũng lập tức đứng lên, tỏ vẻ cô cũng muốn đi.

Chị cả Phương tất nhiên cũng đi theo.

Bà nội Phương gật đầu: "Nên đi hỗ trợ, nhớ mang theo đèn pin, lát nữa trời tối, cơm chiều bà để lại cho mấy đứa, đi nhanh đi."

Mấy người Phương Nghị rất nhanh chạy tới trạm y tế.

Người ăn cơm ở nhà ăn công xã và thanh niên tri thức đều đến đông đủ.

Dư Điềm Điềm vừa nhìn thấy, tình huống này so với trong tưởng tượng của cô còn muốn nghiêm trọng hơn nhiều, có vài người chỉ có thể nằm trên giường bệnh ở trạm y tế, ôm bụng rên rỉ.

Sắc mặt Triệu Hành Viễn nghiêm túc, đang ở gần đó hỏi mọi người trưa hôm nay ăn cái gì.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch