Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 81: Bánh trôi nước đậu đỏ 1

Chương 81: Bánh trôi nước đậu đỏ 1




Lúc Phương Nghị bảo chị cả Phương trở về là hơn mười giờ, Dư Điềm Điềm thì khăng khăng muốn ở lại. Đến khi Phương Nghị và Dư Điềm Điềm bắt đầu đi từ trạm y tế trở về là đã gần mười một giờ rồi.

Sắc trời ở vùng nông thôn đã sớm nhuộm đen từ lâu, hai bên đường đều là những lùm cỏ và bụi cây rậm rạp, suốt dọc đường đi ngay cả một ngọn đèn soi sáng cũng không có, Dư Điềm Điềm đi theo sát bên cạnh Phương Nghị, trong lòng vẫn nhen nhóm một chút sợ hãi.

“Đừng sợ.” Phương Nghị an ủi cô.

Đèn pin thì đã đưa cho chị cả, còn việc đi đường đêm đã sớm là chuyện quen thuộc với Phương Nghị, giờ phút này cho dù có ở trong một mảng đen như mực thì anh cũng có thể nhìn rõ.

Dư Điềm Điềm theo bản năng đi xích lại gần bên cạnh Phương Nghị, vô cùng tự nhiên mà kéo lấy vạt áo của anh. Phương Nghị cảm thấy cô như một con chim nhỏ dựa vào người mình, sóng lòng lại cuộn trào, thậm chí còn hy vọng rằng đoạn đường này có thể trở nên lâu hơn một chút.

Thỉnh thoảng, trong bụi cỏ sẽ phát ra một ít tiếng ộp ộp ếch kêu hay là tiếng của những con dế kêu, Dư Điềm Điềm lắng tai nghe chúng thì cũng dần dần không thấy sợ hãi nhiều như vậy nữa. Buổi tối ở nông thôn thì yên ắng và tĩnh mịch, có thể khiến cho lòng người cảm thấy thư thái và an yên sau một ngày dài náo nhiệt.

Còn bàn tay nhỏ bé mà cô đang nắm lấy áo ngoài của Phương Nghị kia cũng tự nhiên theo sự thay đổi của tâm trạng mà không tự chủ được lại đung đưa.

Đương Nhiên là Phương Nghị cảm thấy được, khóe môi anh cong cong, nhiều lần muốn đưa tay ra, nhưng lại gắng gượng rút về.

Cả hai người rẽ vào một con đường tối nhất, cuối cùng thì cũng có thể nhìn thấy được một vài ánh sáng lác đác ở trên núi. Dư Điềm Điềm trở nên hào hứng, ngay lập tức buông vạt áo của anh ra, bước chân nhanh nhẹn đi về nhà.

"..."

Phương Nghị mới vừa lấy hết can đảm để đưa tay ra, rồi lại lặng lẽ rút về một lần nữa.

“Điềm Điềm.” Phương Nghị gọi cô một tiếng từ phía sau.

Với một suy nghĩ, bước chân của Dư Điềm Điềm dừng lại.

Nếu nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên Phương Nghị gọi tên cô.

Dư Điềm Điềm nháy nháy mắt mấy cái, chờ Phương Nghị mở miệng nói.

"... Đi chậm lại một chút, ở phía trước có một cái cống nước thối."

Dư Điềm Điềm: "..."

Vốn dĩ cô tưởng rằng Phương Nghị muốn nói điều gì đó lãng mạn một chút, không ngờ cô đã đánh giá quá cao suy nghĩ của chàng nam thẳng này rồi.

Cô nhíu mũi một cái giống như một con mèo nhỏ vậy, cuối cùng vẫn sợ giẫm phải nước trong cống nước thối, ngoan ngoãn quay trở lại bên cạnh Phương Nghị, nhắm mắt theo đuôi đi theo anh, chậm rãi trở về nhà họ Phương.

Bà nội Phương và chị cả cũng không yên lòng, vẫn một mực đợi ở cổng sân cho đến lúc sau khi nhìn thấy được bóng dáng của hai người, bà nội Phương mới thở phào nhẹ nhõm.

"Mau, mau vào đi, thật là dày vò."

Dư Điềm Điềm thì còn khá tốt, còn quần áo trên người của Phương Nghị đều đã ướt đẫm, mới vừa rồi anh đã giúp mang người đưa người trong trạm y tế, tiêu hao không ít sức lực.

“Đã nấu một nồi nước bưởi rồi, mau đi tắm rửa nhanh đi, không may lại ốm đau!” Chị cả Phương suy nghĩ chu đáo, giờ phút này việc mà Dư Điềm Điềm muốn làm nhất chính là đi tắm cho thoải mái.

Phương Nghị chỉ vọt vào tắm qua loa, nhưng Dư Điềm Điềm lại còn muốn gội đầu, chờ đến khi cô bước ra ngoài thì bà nội Phương và chị cả cũng không gắng gượng được nổi nữa mà đã đi ngủ, chỉ còn có Phương Nghị hâm nóng lại cơm do bà nội Phương để lại đang đợi cô ở trong sân.

"Mau tới đây ăn đi, bà nội đã nấu bánh trôi nước nhân đậu đỏ."

Vừa nghe nói có bánh trôi nước, Dư Điềm Điềm còn không thèm lau tóc mà đã vội vàng chạy tới.

Cái gọi là bánh trôi nước chính là hậu duệ của những viên bánh trôi nước nhỏ, nhân bánh trong thời buổi này cũng rất đắt tiền, nên dứt khoát trực tiếp lấy bột gạo nếp vo thành những viên trôi nước nhỏ hơn không có bọc nhân, sau đó lấy đậu đỏ rang thành nước canh ngọt, làm thành những viên bánh trôi nước đậu đỏ. Giải quyết vấn đề khó do không ăn được bánh trôi nước.

Nào ngờ đây đúng là có cùng tâm ý với Dư Điềm Điềm, cô không thích những viên chè trôi nước to mà chỉ thích những viên bánh trôi nước nhỏ này hơn. Cô cũng rất thích nước đậu đỏ hoặc rượu nếp than, mùa hè lấy rượu nếp than nấu bánh trôi nước rồi để trong tủ lạnh cho lạnh một hồi, đó chính là món đồ ngọt mà cô thích nhất trong mùa hè!

Phương Nghị thì không hứng thú lắm với đồ ngọt, thấy cô thích, anh lập tức muốn đẩy cả chén của mình qua cho cô nhưng lại bị Dư Điềm Điềm từ chối, lý do thì cũng rất đơn giản, đã trễ như vậy rồi mà ăn cái gì, ăn nhiều nữa sẽ mập.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch